happy new year

Hiện tượng 'runner blue' và hậu quả khó lường của việc bỏ chạy

Hiện tượng "runner blue" và hậu quả khó lường của việc bỏ chạy

Cardio & FitnessChạy

Bruce Vũ

Nếu bạn lỡ dính hội chứng “blue” hoặc đang trên đà sa lầy thì bạn hãy biết rõ những gì sẽ xảy ra. Sau đây là những hậu quả bạn phải gánh lấy một khi từ bỏ chạy.

Không cần biết bạn là một runner sôi nổi, nhiệt tình cách mấy đi nữa; không cần biết bạn có chạy một tuần trên 100 km, bạn từng chạy nhanh như chớp và giật nhiều giải thưởng; không cần biết bạn đã từng thề thốt là sẽ chạy đến cuối cuộc đời, thà bỏ vợ (hay chồng) chứ không bỏ chạy bộ,…. Nhưng rồi sẽ có một ngày đẹp trời bạn tự dưng cảm thấy hết hứng thú, đơn giản là không muốn xỏ giày vào chạy nữa. Lý do có thể là áp lực công việc ở sở làm, chuyện gia đình chi phối hay những chuyện cá nhân riêng tư, hoặc là chả có lý do gì cả, bạn chỉ muốn bỏ chạy, thế thôi. Cái này trong chạy bộ gọi là hội chứng “runner’s blue”, tức là bị dính màu xanh của chạy bộ. Màu xanh ở đây không phải là màu xanh hy vọng mà lại là màu xanh ảm đạm, sầu thảm!

Tại sao đang đam mê với bộ môn thể thao này mà tự dưng hay từ từ bạn lại không còn hứng thú với nó nữa? Nếu bạn lỡ dính hội chứng “blue” này hoặc đang trên đà sa lầy thì bạn hãy biết rõ những gì sẽ xảy ra cho mình một khi từ runner trở thành non-runner. Sau đây là những sự thật bạn sẽ phải gánh lấy một khi từ bỏ cuộc chơi.

Hội chứng runner blue
Hội chứng runner blue có thể khiến một người từ chăm chạy sang lười chạy
  1. 1. Thèm ăn hơn
  2. Điều này mới nghe có vẻ vô lý vì chúng ta thường nghĩ là chạy bộ làm cho mình tiêu hao năng lượng nhiều hơn sẽ làm chúng ta thèm ăn hơn, nếu vậy thì bỏ chạy đáng lý phải bớt thèm ăn mới phải chứ! Sự thật thì mức độ thèm ăn của bạn luôn luôn không thay đổi. Chỉ vì lúc trước bạn chạy nhiều quá nên nhiều khi quên cả bữa ăn và quên cả đám bạn nhậu, bây giờ bỏ chạy cho nên việc ăn nhậu lại trở thành cái thú tiêu khiển mới của bạn.
  3. 2. Lên cân
  4. Ăn nhiều hơn thì tất nhiên phải lên cân, số calories nạp vào nhiều hơn là calories được đốt đi thì tất nhiên nó trở thành trọng lượng trong cơ thể, quy luật tự nhiên không chối cãi được. Bạn không còn chạy bộ như lúc xưa nữa, cơ thể của bạn không có chỗ để tống lớp calories thừa thì nó phải nhét vào những chỗ như bụng, đùi hay bất cứ nơi nào nó có thể nhét được
  1. 3. Dễ đừ
  2. Nếu bạn bị mệt mỏi sau một ngày làm việc căng thẳng thì đó là chuyện bình thường, đằng này lúc nào cũng cảm thấy đừ. Lúc trước cơ thể nó quen bị bắt buộc phải chạy đều đặn cho nên lúc nào nó cũng trong tư thế sẵn sàng, không được nghỉ ngơi dễ dàng được. Nay không phải chạy cho nên nó tự động lười chảy thây ra đó, khiến bạn cảm thấy đừ và dễ dàng ngã người ra tấm phản sa-lông để nằm dài và bấm nút điều khiển TV xoành xoạch.
  3. Không dễ dàng để trở lại như xưa sau cơn ''runner blue''
    Không dễ dàng để trở lại như xưa nếu bỏ chạy vì "runner blue"
  4. 4. Thật khó trở lại phong độ lúc xưa
  5. Nhiều runner khi bị dính hội chứng blue rồi sẽ cảm thấy xỏ giày vào để trở lại với lịch chạy là điều chỉ có trong mơ. Muốn biến giấc mơ đó thành hiện thực là điều cực kỳ khó khăn, nó không khác nào phải khởi sự lại từ đầu, như những ngày mới tập tễnh làm quen với bộ môn chạy bộ. Rồi bạn tự nhủ là lúc xưa mình làm được thì không có lý do bây giờ phải chịu thua. Tuy nhiên cái cảm giác của thuở ban đầu nó rất khác bạn ạ, khi xưa bạn đến với chạy bộ với niềm háo hức, sẵn sàng cháy hết mình. Bây giờ nó lại là một cực hình, sẽ có một số bạn có thể vượt qua cơn đau, nhưng cũng co một số không chịu nỗi và quyết định không bao giờ trở lại với chạy bộ.
  1. 5. Bạn sẽ ý thức được vóc dáng của mình
  2. Chúng ta đến với chạy bộ với nhiều động lực khác nhau, trong đó đa số vì muốn giảm cân để cơ thể cân đối hơn. Giờ đây, bỏ chạy bạn sẽ thấy rõ mỗi ngày qua đi là mỗi ngày cơ thể thay đổi, theo chiều hướng tiêu cực hơn. Bạn sẽ tự hỏi tại sao những bộ quần áo cứ càng ngày càng rút lại, mặc chúng vào chật chội khó chịu. Bạn sẽ dần dần mất tự tin về vóc dáng của mình, nhưng bạn nghĩ lên một vài kí-lô cho nó đẹp chứ có sao đâu, chạy bộ cho lắm vào để cơ thể nó teo lại như con mắm có hay ho gì. Nhưng cái trọng lượng lý tưởng không được dừng lại ở đó mà cứ tiếp tục tăng. Bạn đã bắt đầu thấy vòng bụng to hơn vòng ngực, đứng thẳng nhìn xuống không còn thấy mấy ngón chân đâu. Từ chán nản với cái cơ thể phì nhiêu cho nên bạn chả thèm chăm sóc bản thân, ăn mặc thì lôi thôi lếch thếch.
  3. 6. Bệnh tật ùa đến
  4. Đi đôi với việc ham ăn, lên cân, chóng mệt, mất phong độ, mất tự tin về vóc dáng bạn còn phải đối phó với các chứng bệnh của thời đại. Nào là cao máu, cao mỡ, tiểu đường, tê thấp, v.v.. Những chứng bệnh mà lúc xưa khi còn là một runner chăm chỉ bạn không bao giờ quan tâm.
Bruce Vũ