cup chiến thắng

Tâm thư Isaiah Thomas gửi Boston khi phải đến Cleveland (Kỳ 2)

Tâm thư Isaiah Thomas gửi Boston khi phải đến Cleveland (Kỳ 2)

Bóng rổNBA

Việt Long

Isaiah Thomas buộc phải rời Boston, một thành phố mà anh rất yêu mến. Hai tuần sau khi biết tin mình sẽ phải “khăn gói” đến Cleveland Cavaliers, Isaiah Thomas đã viết một tâm thư gửi cho người hâm mộ tại Boston Celtics.

Cách đây 3 năm khi Boston Celtics thực hiện thương vụ trao đổi để đưa tôi về TD Garden, tôi biết những gì tôi sẽ phải đối mặt. Tôi biết những gì tôi sẽ phải làm ở Boston - Một hậu vệ ghi điểm có khả năng chơi ở vị trí dẫn bóng, một sixth-man, một người có thể mang đến hỏa lực ngay trong những giây đầu tiên bước vào sân.

Phoenix Suns và Sacramento Kings là hai đội bóng Thomas thi đấu trước khi đến Boston.
Phoenix Suns và Sacramento Kings là hai đội bóng Thomas thi đấu trước khi đến Boston.

Đây đã là đội bóng thứ 3 trong 4 năm sự nghiệp thi đấu của tôi và chặng đường này không phải là những gì mà một đội bóng kỳ vọng ở một cầu thủ mang tính hình tượng của đội.

Tôi muốn trở thành cầu thủ mang tính hình tượng ấy nhưng mọi người chưa thấy được điều đó. Ngay cả khi tôi đặt chân đến Boston, người hâm mộ có lẽ cũng không thấy điều đó.

Mọi người chỉ xem tôi là một cầu thủ để làm tăng chiều sâu cho một thế hệ cầu thủ trẻ mới, họ không đặt niềm tin vào vòng Play-off hay bất kỳ điều gì tương tự như vậy. Sẽ mất vài năm để tái xây dựng đội hình, mang về nhiều cầu thủ trẻ và đánh cược.

Đó là những gì mà mọi người nói với chúng tôi khi đến Boston Celtics.

Lần đầu tiên trong sự nghiệp thi đấu chuyên nghiệp, tôi được ban lãnh đạo nói rằng tôi sẽ phải ngồi trên băng ghế dự bị và tôi chỉ có thể mong đợi điều tốt nhất, đó là trở thành tay ghi điểm chính cho một thế hệ Boston Celtics mới trong tương lai.

Ban lãnh đạo đội bóng nói với người hâm một rằng chúng ta sẽ bước vào quá trình xây dựng lại đội hình. Celtics sẽ quanh quẩn ở nhóm Lottery trong vài năm.

Cảm giác của tôi, các đồng đội cũng như những người hâm mộ đều giống nhau: “Chẳng ai muốn thua cả”. Chúng tôi cùng nhau mang trên mình trái tim đầy tính chiến đấu, đầy nhiệt huyết và giờ đây chúng tôi sẽ phải ở đáy của bảng xếp hạng ư?

Nhưng rồi tôi bắt đầu nghĩ rằng, những điều này sẽ biến thành một điều gì đó đặc biệt. Boston Celtics là nơi đầu tiên không đánh giá tôi một cách sơ sài, họ không nhìn vào chiều cao của tôi và lắc đầu, họ không ép tôi phải làm những điều mà tôi đã làm ở 2 đội bóng trước. Boston Celtics đã cho tôi cơ hội để trở nên vĩ đại và tôi sẽ không bao giờ quên điều đó.

Và đó chính là lý do vì sao, tôi vẫn bước ra sân thi đấu ngay sau khi nhận được tin em gái Chyna của mình qua đời. Đối với tôi, bóng rổ là thứ luôn đi cùng tôi dù có chuyện gì xảy ra đi nữa.

Cứ mỗi khi gặp vấn đề trong cuộc sống, tôi đều đến sân bóng rổ. Đó là điều tôi đã làm, vì tôi biết tôi sẽ ổn hơn, miễn là tôi ở trên sân bóng.

Ngày hôm đó, khi tôi vừa đến sân sau khi chính thức nghe tin về Chyna, tôi đã nghĩ rằng đây chính là những gì tôi cần. Sân bóng sẽ là thứ đồng hành cùng tôi trong đêm nay, tôi cần ra sân để vượt qua mọi chuyện.

Thông điệp tưởng nhớ người em gái được Isaiah Thomas viết tay lên giày thi đấu của mình.
Thông điệp tưởng nhớ người em gái được Isaiah Thomas viết tay lên giày thi đấu của mình.

Và khi tôi bước ra sân, nhận những tràng pháo tay từ khán giả, nhìn thấy những bảng hiệu được làm một cách vội vàng “THIS IS FOR CHYNA. WE <3 ISAIAH”..., tôi chợt nhận ra, tôi không còn cần sân bóng nữa, tôi không cần phải ngăn chặn cảm xúc của mình tuôn trào nữa. Vì cả nhà thi đấu đang bên cạnh tôi, đồng hành cùng tôi. 

Thực chất, tôi còn có cảm giác như cả thành phố Boston đang đứng bên cạnh mình vậy.

Sau giây phút ấy, có một sự thôi thúc đánh vào suy nghĩ của tôi: “Đương nhiên là mày phải ra sân và thi đấu”. Đầu tiên, tôi sẽ thi đấu để tưởng nhớ Chyna cùng gia đình mình. Sau đó, tôi sẽ thi đấu cho cả thành phố Boston.

Vì tất cả những gì họ cho tôi thấy ngay lúc đó chính là tất cả những gì tôi cần: Tôi không đơn độc. Họ đã cho tôi cảm giác rằng tôi là một phần của đội bóng này, của thành phố này, vì vậy, tôi và họ sẽ cùng nhau giành chiến thắng này cho họ, và cho cả cá nhân tôi.


Tôi sẽ để câu nói này ở đây, bạn có thể dùng nó và đặt ở bất kỳ tiêu đề bài báo nào mà bạn muốn: “Bạn sẽ không muốn đụng vào Cleveland Cavaliers năm nay. Sẽ là một năm tuyệt vời cho người hâm mộ của Cavaliers, một năm tuyệt vời! Và tôi rất hào hứng về điều đó”.

Trên góc nhìn chuyên môn, sự kết hợp giữa tôi và Cavaliers là một sự kết hợp hoàn hảo. Nếu bạn đã xem cách Boston Celtics thi đấu màu giải trước, bạn đã thấy bao nhiêu lần tôi bị vây quanh bởi ít nhất là 2 hoặc thậm chí là 3 cầu thủ phòng ngự. Dù sao đó cũng là một chiến thuật thành công, đồng đội của tôi thi đấu rất tốt và những cú ném của tôi vẫn vào rổ.

Nhưng năm nay, mọi chuyện sẽ khác. Bạn thực sự muốn để 3 người kèm tôi trong khi tôi đang ở trên sân cùng với cầu thủ bóng rổ xuất sắc nhất thế giới hiện nay ư? Tôi không nghĩ vậy.

Bộ đôi Thomas - LeBron sẽ là một cặp song sát vô cùng đáng sợ.
Bộ đôi Thomas - LeBron sẽ là một cặp song sát vô cùng đáng sợ.

Và đó mới chỉ là LeBron James. Khi nhìn vào danh sách cầu thủ của Cavaliers, tôi thấy rất nhiều người mà tôi rất mong đợi được cùng thi đấu trên sân: Kevin Love (người đồng đội cũ tại đội AAU của tôi), Tristan Thompson, JR Smith, Iman Shumpert…

Chẳng có may mắn nào đưa một đội bóng đến vòng chung kết 3 năm liên tiếp, và giờ đây họ còn có thêm Derrick Rose cùng đồng đội cũ tại Celtics của tôi là Jae Crowder ư? Đội hình của chúng tôi đầy những cá nhân nổi bật và những người hâm mộ Cavaliers hãy sẵn sàng để cháy hết mình trên sân nhé!

Tuy nhiên, tôi vẫn có khá nhiều cảm xúc lẫn lộn khi mang trên mình màu áo Cavaliers. Đánh bại Cavaliers, trở thành ông vua của miền Đông - Đó là mục tiêu lâu năm của chúng tôi khi còn ở Boston Celtics và giờ đây tôi sẽ là người ngăn cản chính Boston thực hiện điều đó. Cảm giác ấy không hề dễ chịu một chút nào.

Và rồi đến vòng Play-off của giải bóng rổ NBA, khi chúng tôi chắc chắn sẽ gặp lại nhau. Tôi không biết nữa… Đó không đơn giản là một đội bóng mà tôi đã từng thi đấu, đó từng là ngôi nhà thứ hai của tôi, là một đội bóng thu hút rất nhiều ngôi sao tại Free Agency, một đội bóng có hàng công gần như tốt nhất…

Tôi có cảm giác rằng, tôi đã góp phần tạo ra nó, chung tay xây dựng nó. Và tại vòng NBA Play-off năm tới, tôi sẽ phải: “Được rồi, tôi sẽ phá hủy tất cả”.

Tôi buồn, tôi cảm thấy rất buồn. Nhưng tôi không đến Cleveland để thua trận.


Như tôi đã nói, khi tin tức về vụ chuyển nhượng bắt đầu lan tỏa, những tin nhắn bắt đầu đổ dồn vào điện thoại của tôi. Từ tin nhắn, hộp thư thoại, Instagram, Twitter…, tất cả mọi thứ bạn có thể nghĩ ra đều trở nên quá tải.

Nhưng trong số tin nhắn ấy, có một tin làm cho tôi chú ý. Nó đến từ Tom Brady, cầu thủ bóng bầu dục duy nhất trong lịch sử thắng 5 trận Superbowl với cùng một đội bóng New England Patriots.

- Mọi chuyện thế nào rồi IT, tôi đã nghe tin. Cậu ổn chứ?

- Tôi ổn. Mọi chuyện thật điên rồ, đúng là một cuộc chơi tàn nhẫn.

- Đúng vậy. Chúc cậu may mắn. Cậu sẽ trở nên vĩ đại. Hãy giữ liên lạc nhé.

Mọi thứ không chỉ dừng ở những gì anh ấy nói, việc tôi nhận được một tin nhắn riêng như vậy, đến từ một cầu thủ tầm cỡ như Tom Brady, một huyền thoại với người dân Boston quả là vừa ngọt, vừa đắng.

Đầu tiên, sự nghiệp của Tom Brady ở New England Patriots chính là những gì mà tôi mong muốn có được trong sự nghiệp của mình ở Boston Celtics:

Được chọn ở lượt chọn gần cuối tại một kỳ Draft và không nhận được sự mong đợi quá lớn từ mọi người, sau đó nhờ vào khổ luyện, sự quyết tâm để bắt đầu đạt được những thành công ban đầu.

Tiếp đến là sự trung thành tuyệt đối, ở lại Boston, chiến đấu hết mình và bắt đầu mang về những danh hiệu cho đến khi trở thành huyền thoại của thành phố này.

Đó chính là định hình mà tôi đã vạch ra cho sự nghiệp của mình tại Boston. Tôi muốn mình trở thành một Tom Brady của Boston Celtics, tôi muốn thế hệ Celtics của tôi sẽ đi vào lịch sử.

Cá nhân tôi cũng muốn đi vào lịch sử của thể thao Boston như một huyền thoại. Vì thế khi nhận tin nhắn từ Tom Brady, tôi đã có một chút buồn.

Nụ cười này liệu sẽ còn khi Isaiah Thomas trở lại TD Garden với tư cách là một cầu thủ Cavaliers?
Nụ cười này liệu sẽ còn khi Isaiah Thomas trở lại TD Garden với tư cách là một cầu thủ Cavaliers?

Nhưng rồi tôi suy nghĩ nhiều hơn về những tin nhắn ấy, thay đổi góc nhìn của mình một chút và chợt nhận ra, đây là Tom Brady, một trong những vận động viên vĩ đại nhất lịch sử NFL.

Trong khi tôi mới chỉ ở Boston có hai năm rưỡi mà thôi. Tom sẽ không nhắn những lời như thế đến một cầu thủ tầm thường và chỉ có hơn hai năm thi đấu tại Boston.

Để nhận được những tin nhắn ấy, tôi phải là một điều gì đó rất đặc biệt. Vì thế, có lẽ tôi nên cảm thấy tự hào.

Tôi buồn vì phải rời đi, tôi vẫn rất buồn. Tôi sẽ rất nhớ đại gia đình Boston của mình nhưng giờ đây tôi đã đến Cleveland và tôi sẽ phải làm điều mà tôi thường làm, ra sân và thi đấu với tất cả những gì mình có.

Đây có thể không phải một hướng như trong sự nghiệp mà tôi thường mơ đến vào năm trước, hoặc thậm chí là tháng trước. Nhưng cả sự nghiệp của mình, tôi đã quen với việc này. Sự nghiệp của tôi chưa bao giờ đi theo hướng mà tôi muốn.

Có lẽ đây chính là câu trả lời cho tất cả những chuyện này. Có thể tôi sẽ không bao giờ trở thành Tom Brady, Bill Russell, Larry Bird, Kevin Garnett hay Paul Pierce. Nhưng dù cho tôi có ở lại Boston hay đi đến một đội bóng khác, có một điều mà tôi muốn tưởng tượng.

Tôi muốn tưởng tượng rằng trong một khoảng thời gian nào đó trong tương lai không xa, ở đâu đó tại Boston, đang có một gia đình nói chuyện về bóng rổ với đứa con thân yêu của họ. Đứa bé ấy sẽ hỏi bố mẹ rằng: “Tại sao bố mẹ lại trở thành người hâm mộ của Celtics?”.

Khi đó, cặp bố mẹ ấy sẽ nghĩ lại về quá khứ và vui vẻ trả lời với con của họ rằng:

“Vì Isaiah Thomas, con à”.

Đó sẽ là điều làm cho tôi cảm thấy hạnh phúc vô cùng.

Đối với tôi, như vậy là đủ.

Tác giả: Isaiah Thomas - The Players’ Tribune

The Players’ Tribune là một kênh thông tin đóng vai trò cầu nối thiết thực giữa các vận động viên chuyên nghiệp với người hâm mộ. Bằng chính những câu chữ, lời nói và cảm xúc của mình, các vận động viên sẽ đưa người hâm mộ đến gần hơn với những trải nghiệm mà họ trải qua trong khoảng thời gian thi đấu.

(Hết)

Việt Long