Giải đấu

Tự truyện Suarez – Kỳ 16: Cánh én lẻ loi

Theo - 24/11/2014

(Thethao24.tv) – Suarez đã dần học được cách thích nghi với văn hoá bóng đá Anh, từ chuyện tìm kiếm khoảng trống cho đến việc tranh thủ những quyết định có lợi từ các trọng tài. Nhưng Liverpool thì vẫn chưa đạt được những kết quả như kỳ vọng và Kenny Dalglish phải ra đi.

luiz-suarez-goal-show-2013-2014-liverpool-fc

Tôi còn nhớ lần chạm bóng đầu tiên của mình ở Anfield. Tôi chạm vào bóng, ngẩng lên nhìn… và trái bóng biến mất. Tất cả chỉ diễn ra trong vòng vài phần trăm giây, không hơn. Tốc độ ở đây nhanh khủng khiếp. Tôi tự nói với bản thân mình rằng: “Luis, mày sẽ không có thời gian để suy nghĩ đâu”. Bóng đá ở Anh cực kỳ nhanh và quyết liệt. Ngay cả trong các buổi tập. Tôi luôn cố gắng tránh càng xa Martin Skrtel và Daniel Agger càng tốt, bởi họ thi đấu cực kỳ rắn. Nhưng Jamie Carragher mới là người chơi thô bạo nhất. Có nhiều lần anh ta suýt nữa đã khiến tôi bị chấn thương.
Tuy nhiên dần dần thì tôi cũng học được cách thích nghi với bóng đá Anh. Tốc độ cao khủng khiếp của các trận đấu trên thực tế lại đem đến nhiều khoảng trống hơn. Đợt sóng pressing đầu tiên đúng là rất khốc liệt, nhưng chỉ cần bạn chịu đựng được một đợt này thì trước mặt sẽ là cả một khoảng trời cho bạn vùng vẫy.
Tốc độ và sự quyết liệt đôi khi là cách để các đội bóng Anh che giấu những điểm yếu. Thành thực mà nói, có nhiều CLB ở Premier League rất kém về chiến thuật. Tôi phát hiện ra rằng nếu mình lùi lại một chút thì cả hai trung vệ đối phương có thể sẽ cùng bám theo tôi, cũng có nghĩa là một đồng đội của tôi có thể di chuyển vào khoảng trống vừa mở ra và có cơ hội đối mặt với thủ môn. Hoặc tôi cũng có thể khai thác khoảng trống mà một hậu vệ biên đối phương bỏ lại sau khi dâng lên cao và không kịp quay về. Nhưng sự khác biệt chưa dừng lại ở đó. Tại Anh, đôi khi các trọng tài không hề thổi còi cho dù tình huống phạm lỗi là hết sức rõ ràng. Thường thì họ cố gắng không làm đứt mạch trận đấu và có rất nhiều pha xô đẩy trong vòng cấm không bị thổi phạt (nếu không thì mỗi trận đấu phải có tới hàng chục quả penalty). Mỗi quốc gia có định nghĩa riêng của mình về chuyện thế nào là phạm lỗi và bạn phải chấp nhận điều đó. Có một vài lần các trọng tài còn nói với tôi rằng: “Đúng, cậu vừa bị phạm lỗi, nhưng đó là một lỗi nhẹ thôi và chưa cần thiết phải thổi phạt”. Thế nên tôi phải cố gắng đứng vững ngay cả khi bị phạm lỗi, và các trọng tài sẽ nghĩ: “Ồ, anh chàng này có tiến bộ đấy chứ”. Và khi tôi bị đốn ngã vào lần sau thì họ sẽ thổi phạt hậu vệ đối thủ, bởi họ nghĩ rằng tôi không lừa họ. Ít nhất thì lý thuyết là như vậy…
Văn hoá bóng đá ở từng quốc gia là khác nhau, và khái niệm “ăn vạ” cũng vậy. Người ta thường có xu hướng phóng đại chuyện ăn vạ của tôi, nhưng có một sự thực là tôi chỉ 2 lần bị phạt thẻ vàng vì lỗi ăn vạ trong suốt quãng thời gian chơi bóng tại Premier League. Và ít nhất thì ăn vạ cũng không gây ra tổn thương cho đối thủ, không khiến ai đó phải ngồi ngoài 6 tháng vì chấn thương. Trong bóng đá, mọi thứ diễn ra rất nhanh và bạn không có quá nhiều thời gian để nghĩ xem liệu mình đã lọt vào vòng 16m50 hay chưa. Bạn chỉ biết rằng mình đang đứng ở một vị trí có thể gây nguy hiểm cho khung thành đối thủ và nếu hậu vệ đối phương giơ chân ra thì bạn sẽ lao ngay vào đó. Đó chẳng phải là chuyện gì xấu xa. Cứ nhìn các hậu vệ mà xem, họ thường xuyên giơ tay và gào thét ngay cả khi họ biết rằng tiền đạo đối phương chưa hề việt vị.
Người ta thường nói rằng chỉ có các cầu thủ nước ngoài mới ăn vạ. Tôi không nghĩ thế. Các cầu thủ nước ngoài chỉ thu hút nhiều sự chú ý hơn mà thôi. Thử nghĩ xem điều gì sẽ xảy ra nếu như tôi – chứ không phải là Daniel Sturridge – ăn vạ và kiếm được một quả penalty ở Old Trafford trong trận đấu hồi tháng 3/2014? Khi Michael Owen ăn vạ và mang về một quả 11m ở World Cup 1998, có tay nhà báo nào phàn nàn không? Có lẽ ăn vạ đúng là một thói quen xuất phát từ Nam Mỹ, đúng là các cầu thủ Nam Mỹ thường có xu hướng ngã vật ra ngay khi cảm thấy một va chạm dù là nhỏ nhất nhưng các cầu thủ châu Âu – kể cả là người Anh – cũng đã học được nó và thậm chí là vận dụng khá thành thạo.
Tôi còn nhớ Damien Comolli từng đưa cho tôi một lời khuyên. “Khi cậu đã ở đây được 2 hay 3 năm, khi cậu đã khẳng định được tên tuổi, thì người ta sẽ tôn trọng cậu hơn, đưa ra nhiều quyết định có lợi cho cậu hơn. Hãy nhìn Didier Drogba mà xem, bây giờ anh ta kiếm được nhiều quả đá phạt hơn hẳn so với hồi mới đến Anh, dù mức độ nghiêm trọng của các pha phạm lỗi là gần như nhau. Cho nên cứ kiên nhẫn đi”.
Sau khi mùa bóng đầu tiên của tôi ở Liverpool kết thúc, chúng tôi ký HĐ với Stuart Downing, Jordan Henderson và Charlie Adam. Cả Sebastian Coates nữa. Tôi có cảm giác CLB đang cố gắng thể hiện sự ủng hộ đối với tôi thông qua việc chiêu mộ thêm một cầu thủ người Uruguay. Tôi quay lại Liverpool với sự tự tin cao độ sau khi giành chức VĐ Copa America và mọi người ở CLB cũng đều rất lạc quan, nhưng mùa giải ấy đã khởi đầu theo cách vô cùng tồi tệ. Chúng tôi vẫn chơi tốt nhưng chẳng hiểu sao những chiến thắng vẫn không đến. Tôi thậm chí còn không nhớ nổi số lần mà chúng tôi dứt điểm trúng cột dọc và xà ngang. Một khi bạn đã rơi vào vòng xoáy đi xuống ấy thì rất khó để thoát ra. Tôi biết rằng chỉ cần vài kết quả là chúng tôi sẽ lấy lại được tinh thần và mọi chuyện rồi sẽ ổn, nhưng chúng tôi không thể nào thắng được vài trận liên tiếp.
Các giải đấu Cúp trở thành nơi để cứu vớt mùa giải của chúng tôi. Chúng tôi cần một danh hiệu để đánh bóng hình ảnh của CLB, đặc biệt là sau khi đã đầu tư rất nhiều tiền vào việc tăncg cường lực lượng. Một chiếc Cúp nội địa cũng có nghĩa là chúng tôi sẽ được tham dự đấu trường châu Âu ở mùa sau, ngoài ra nó cũng có thể cứu Kenny khỏi bản án sa thải.
Chúng tôi giành chức VĐ Carling Cup sau khi đánh bại Cardiff City trong trận chung kết. Đó là trận đấu mà chúng tôi đã chơi tồi, nhưng dẫu sao thì chúng tôi cũng đã có danh hiệu đầu tiên trong mùa giải. Tuy nhiên đến trận chung kết Cúp FA với Chelsea thì kịch bản lại đảo ngược. Chúng tôi chơi tốt và lẽ ra trận đấu phải được phân định thắng bại bằng loạt sút luân lưu, nhưng Drogba lại quá xuất sắc và chung cuộc thì Chelsea thắng 2-1.
Tôi về Uruguay nghỉ ngơi khi mùa bóng kết thúc và nghĩ rằng Kenny sẽ tiếp tục đảm nhiệm cương vị HLV ở mùa sau. Tuy nhiên khi tôi vẫn đang ở Uruguay thì nhận được tin ông ấy bị sa thải. Đó là một cú sốc lớn đối với tôi, bởi Kenny đã giúp đỡ tôi rất nhiều trong quãng thời gian đầu ở CLB, đặc biệt là trong vụ scandal phân biệt chủng tộc nhằm vào Patrice Evra. Có nhiều người cho rằng Kenny đã trở nên lạc hậu và không còn theo kịp nhịp độ của bóng đá hiện đại, nhưng tôi thì không nghĩ thế. Đúng là ông ấy không quá chú trọng vào những tiểu tiết, không nói chuyện quá nhiều với các cầu thủ và thường chỉ đứng từ xa quan sát các buổi tập, nhưng đó là vì Steve Clarke – người từng làm việc với Jose Mourinho ở Chelsea – đã làm rất tốt nhiệm vụ chỉ đạo tập luyện. Có lẽ Kenny cảm thấy ông ấy không cần thiết phải “cầm tay chỉ việc” cho các cầu thủ khi mà mình đã có một trợ lý xuất sắc. Tuy nhiên Kenny vẫn là người lên nội dung cho các buổi tập, vẫn là người lựa chọn đội hình và chiến thuật. Tư duy chiến thuật của ông ấy là rất sắc sảo, chỉ có điều chúng tôi không thể thực hiện được đúng như những gì Kenny mong muốn.
Một số cầu thủ cảm thấy tổn thương khi Kenny ra đi, nhưng ở chừng mực nào đó thì một sự thay đổi cũng là điều tốt cho CLB. Khi một HLV mới xuất hiện thì các cầu thủ đều muốn thể hiện, muốn chứng tỏ khả năng của mình. Và tất nhiên là HLV mới cũng vậy. n

Cùng chuyên mục

XEM
Real Madrid mất cơ hội sở hữu vĩnh viễn Cúp bạc Champions League?

Real Madrid mất cơ hội sở hữu vĩnh viễn Cúp bạc Champions League?

Real Madrid có thể sẽ không được giữ chiếc Cúp Champions League vĩnh viễn ngay cả khi giành chức vô địch lần thứ 3 liên tiếp vào đêm mai.

Đọc thêm

Xem thêm