Vào một buổi sáng xuân mưa phùn, cuối mùa giải 1996-97 – giai đoạn buồn bã của Milan với HLV Tabarez – đội bóng tập luyện trên sân ở rất xa với trung tâm huấn luyện Milanello, nhìn ra vùng nông thôn Carnago.

Khi quả bóng đang lăn ra ngoài sân. Franco Baresi, ở 37 tuổi, vẫn bứt tốc mạnh mẽ và, bằng một pha tắc bóng trượt dài trên mặt cỏ, đã dùng chân ghìm quả bóng lại trong cuộc chơi.

Theo bản năng, có lẽ nhiều người tự hỏi: Tại sao? Nỗ lực trong cơn mưa trên sân tập xa nhất của Milanello, giữa buổi tập giữa tuần cho một mùa giải đã coi như thất bại, khi đội bóng đang chật vật ở vị trí thứ 11, chỉ vài ngày trước khi Baresi nói lời chia tay, chính thức giải nghệ, sau 20 mùa giải, thì có ý nghĩa gì?

Ngay cả logic cơ bản của bóng đá sân nhỏ cũng không thể biện minh cho điều đó: đội của Baresi đã chắc thắng. Câu trả lời rất đơn giản: pha tắc bóng tưởng chừng như vô lý đó lại là điều hữu ích nhất ông có thể làm cho đồng đội vào lúc đó. Không có hình ảnh nào tốt hơn để miêu tả Baresi.

Đội trưởng vĩ đại của Milan, Franco Baresi tranh chấp với Diego Maradona trong những năm tháng vàng son của Serie A
Đội trưởng vĩ đại của Milan, Franco Baresi tranh chấp với Diego Maradona trong những năm tháng vàng son của Serie A

Rất lâu trước khi ông trở thành một trong những cầu thủ vĩ đại nhất trong lịch sử bóng đá, người đã cách mạng hóa vai trò libero như "Hoàng đế Fran Beckenbauer"; trước khi ông trở thành Milanista của thế kỷ và đội trưởng huyền thoại của những huyền thoại bất tử, Franco Baresi đã là một cầu thủ tận tụy tuyệt đối, sống bằng sự cống hiến và hy sinh, cả trong và ngoài sân cỏ.

Khi Milan rớt hạng xuống hạng Serie B, Baresi xuống hạng cùng họ. Khi đội bóng chinh phục thế giới , ông đã dẫn đầu. HLV Arrigo Sacchi tìm kiếm cầu thủ lý tưởng của mình và sự thật ông chưa bao giờ tìm thấy người đàn ông nào khác tuyệt vời như Franco Baresi. Baresi là niềm tự hào của Sacchi, về mặt đạo đức, thậm chí còn hơn cả về chiến thuật.

Arrigo thường nói vui với đội trưởng của Milan: "Franco, hãy nhớ rằng mỗi lần cậu chuyền bóng dài, cậu đều làm tôi thất vọng." Và câu trả lời: Franco giữ bóng và xây dựng lối chơi cho Milan, từ phía sau, vị trí libero, với chiếc áo số 6 bất tử. Ông là Hoàng đế trị vì bằng tấm gương chiến đấu với sự điềm tĩnh, luôn biết cách giữ im lặng và để những cú tắc bóng trả lời. Nhưng hơn thế nữa, Baresi là tuyên ngôn về đạo đức của Sacchi: sự hào phóng tập thể, tinh thần đồng đội và sự hy sinh. Tại World Cup 1994 ở Mỹ, Baresi bị rách sụn chêm, ông chọn cách tự băng bó giữa rừng như chiến binh Rambo, và kịp thời trở lại để tỏa sáng trong trận chung kết thua Brazil đầy tiếc nuối ở Pasadena, trước khi bật khóc vì thất vọng trên vai Sacchi.

Hình ảnh đó, cái ôm đó, cũng kể một câu chuyện sâu sắc: một thân thể, hai bộ não bóng đá vĩ đại...

Cuối cùng, khi "trận đấu cuộc đời" buộc một trong hai người phải dừng lại vĩnh viễn, Arrigo Sacchi, đã chọn cách tưởng nhớ học trò, người đội trưởng vĩ đại Franco Baresi mới qua đời với một thông điệp đặc biệt: "Gửi người đội trưởng phi thường của tôi, bức tường thành anh hùng cuối cùng trên sân cỏ và là tấm gương đầu tiên, vô song cho tất cả mọi người. Với tình cảm vô bờ bến và lòng biết ơn sâu sắc."

Cả một trang báo trên tờ thể thao giàu truyền thống La Gazetta dello Sport ngày hôm qua 1-8, phối thẫm màu đỏ và đen, màu sắc gắn kết họ suốt cuộc đời. Một trái tim đen trên nền đỏ, kèm theo thông điệp: "Chỉ có một đội trưởng".

Và ở cuối trang, bên dưới biểu tượng trái tim và lời nhắn, có dòng chữ: 'Gửi người đội trưởng phi thường của tôi, bức tường thành anh hùng cuối cùng trên sân cỏ và là tấm gương đầu tiên, vô song cho tất cả mọi người.

Sacchi và Baresi nâng cao chiếc Cúp Liên lục địa danh giá (bên trái)
Sacchi và Baresi nâng cao chiếc Cúp Liên lục địa danh giá (bên trái)

Với tình cảm vô bờ bến và lòng biết ơn sâu sắc, Sacchi chưa bao giờ tìm thấy một cầu thủ nào giống như Baresi, một cầu thủ trung thành, một thủ lĩnh điềm tĩnh, người học trò vô cùng thông minh... Và ngược lại, Baresi có lẽ không bao giờ thấy một người thầy nào giàu tầm ảnh hưởng đến mình đến thế, như Sacchi.

Cùng nhau, họ đã viết lại lịch sử bóng đá Ý và thế giới; Sacchi cách mạng hóa trận đấu từ băng ghế chỉ đạo, Baresi dẫn dắt hàng phòng ngự với cánh tay giơ cao, bắt đối thủ việt vị.

"Những ngày này, khi nghiền ngẫm lại hàng loạt video mới thực sự hiểu vì sao Sacchi từng ví Baresi với một chiếc đồng hồ Thuỵ Sĩ bởi sự chính xác và đáng tin cậy trên sân bóng. Hình ảnh cánh tay người đội trưởng chỉ cao khiêm tốn 1,76m giơ cao báo lỗi việt vị với nhiều người chính là sự nhận diện rõ nhất cho lối chơi phòng ngự khu vực danh bất hư truyền mà Sacchi dày công gây dựng. Thật không thề tưởng tượng được trong một trận bán kết Cúp C1 danh giá, đỉnh cao chuyên môn, hàng công của Real Madrid với bộ đôi tiền đạo lừng danh Butragueno & Hugo Sanchez rơi vào bẫy việt vị của AC Milan tất cả... 24 lần chỉ trong một hiệp đấu".

Giờ thì cánh tay của số 6 vĩ đại của Milan sẽ không giơ lên cao thêm một lần nào nữa. "Chiếc đồng hồ Thụy Sỹ" của Sacchi cũng đã ngừng nhịp tíc tắc báo hiệu. Nhưng di sản họ cùng nhau để lại mãi mãi là biểu tượng lịch sử, một chương đẹp nhất trong lịch sử của Milan, một giai đoạn ký ức bất tử với bóng đá thế giới...