Có những tài năng thất bại vì chấn thương. Có người thì đi sai đội bóng, gặp sai huấn luyện viên, hoặc đơn giản là không đủ giỏi như những gì người ta từng tưởng tượng. Artem Bondarenko lại thuộc một kiểu đáng tiếc khác: anh không hẳn thất bại, không biến mất, không sa sút đến mức trở thành một cầu thủ vô danh. Anh vẫn đá tốt, vẫn ghi bàn, vẫn vô địch, vẫn là một trong những tiền vệ đáng chú ý nhất Ukraine. Chỉ có điều, suốt nhiều năm liền, Bondarenko dường như cứ đứng nguyên ở đúng một nơi, với lời hứa bâng quơ rằng “một ngày nào đó” anh sẽ bước ra ánh đèn sân khấu, ghi bàn tại Champions League, chuyển tới một đội bóng lớn và đưa Ukraine trở lại World Cup.
Ngày đó cuối cùng đã không đến.
Ngày 21/8, đúng vào sinh nhật thứ 26 của Bondarenko, Shakhtar Donetsk thông báo rằng anh sẽ chuyển tới Al-Ahli theo dạng cho mượn tới tháng 6/2027, kèm điều khoản cho phép đội bóng Saudi Arabia mua đứt. Bondarenko rời Shakhtar sau 169 trận, 34 bàn, 29 kiến tạo và bảy danh hiệu quốc nội. Một bộ hồ sơ hoàn toàn không tồi, nhưng với một cầu thủ từng được xem là một trong những bộ não sáng tạo đáng chú ý nhất của thế hệ Ukraine mới, đó cũng là một đoạn kết thực sự buồn cho giấc mơ châu Âu chưa bao giờ thực sự bắt đầu.
Bởi 3 năm trước đó, người ta từng nghĩ Bondarenko đang chuẩn bị bước lên một đẳng cấp khác.
U21 Châu Âu 2023 là thời điểm hình ảnh của anh đẹp nhất. Bondarenko mang băng đội trưởng U21 Ukraine trong một thế hệ có Mykhailo Mudryk, Georgiy Sudakov, Anatoliy Trubin và Volodymyr Brazhko. Họ đánh bại Croatia, Romania, cầm hòa Tây Ban Nha 2-2 rồi tạo nên một trong những bất ngờ lớn nhất giải khi hạ Pháp 3-1 tại tứ kết. Chính Bondarenko kết liễu người Pháp ở phút 86 bằng một pha xử lý đầy bình tĩnh trong vòng cấm, để đưa Ukraine tiến vào bán kết và giành vé dự Olympic lần đầu tiên trong lịch sử.
Trong vài tuần mùa hè ấy, anh thực sự mang dáng dấp của một tiền vệ có thể tiến rất xa với cái chân trái mềm mại, nhận thức không gian tốt, biết thoát pressing, có khả năng tìm khoảng trống giữa các tuyến và đặc biệt thoải mái khi nhận bóng trong những khu vực chật hẹp. Khi ấy, Transfermarkt nâng giá trị của anh lên mức cao nhất sự nghiệp, đó là 10 triệu euro vào tháng 7/2023.
Vấn đề là 3 năm sau, câu chuyện vẫn gần như chỉ dừng lại ở đó.
Bondarenko tồn tại ở một khoảng giữa rất khó xử. Anh quá giỏi để bị xem là một cầu thủ tầm trung của giải VĐQG Ukraine, nhưng lại chưa bao giờ đủ thuyết phục để một đội bóng thuộc năm giải vô địch hàng đầu châu Âu thực sự đặt cược lớn vào mình. Mùa 2024/25, anh ghi tới 12 bàn tại giải quốc nội, thành tích rất đẹp đối với một tiền vệ. Nhưng càng nhìn sang Champions League, sự tương phản càng rõ rệt. Trong 20 lần ra sân tại Champions League từ mùa 2021/22 đến 2024/25, Bondarenko không ghi nổi 1 bàn nào và cũng không có kiến tạo nào.
Con số 0 bàn, 0 kiến tạo không thể kể hết chất lượng của một tiền vệ, nhưng nó lại kể khá chính xác vấn đề của Bondarenko: đó là khả năng chuyển hóa ảnh hưởng của mình từ môi trường Ukraine sang cấp độ cao nhất.
Ở giải quốc nội, Shakhtar thường xuyên kiểm soát bóng, dồn ép đối thủ và cho Bondarenko thứ mà một số 10 hoặc số 8 thiên sáng tạo yêu thích nhất: thời gian để quan sát, khoảng trống giữa tuyến tiền vệ và hàng thủ, cùng rất nhiều tình huống nhận bóng hướng mặt về phía khung thành. Trong môi trường ấy, kỹ thuật, cảm giác không gian và những pha di chuyển vào vòng cấm của Bondarenko phát huy tối đa.
Champions League lại đặt ra một câu hỏi khác. Ở đó, khoảng trống bị mất nhanh hơn, pressing đến sớm hơn, những tiền vệ đối phương khỏe hơn, nhanh hơn và không cho phép anh xử lý thêm nửa nhịp. Một tiền vệ tấn công hiện đại không chỉ cần biết chơi bóng; anh còn phải chạy không bóng, pressing, che khoảng trống, thắng va chạm và đủ linh hoạt để tồn tại trong nhiều cấu trúc chiến thuật khác nhau. Đây chính là nơi Bondarenko chưa bao giờ phát triển đủ nhanh để biến mình từ “ngôi sao của Shakhtar” thành “ngôi sao của bóng đá thế giới”.
Bondarenko chạm mốc 10 triệu euro vào mùa hè 2023. Nhưng thay vì đó là bệ phóng hướng tới 15, 20 rồi 30 triệu euro như cách thị trường thường vận hành đối với một tài năng 22-23 tuổi đang lên, giá trị của anh gần như đóng băng. Đến tháng 6/2026, Transfermarkt chỉ còn định giá Bondarenko ở mức 8 triệu euro. Một cầu thủ từng được kỳ vọng chuẩn bị bước ra thế giới đã đi từ “10 triệu euro và còn tăng nữa” thành “10 triệu euro là đỉnh”.
Đó là khác biệt lớn nhất giữa Bondarenko và những người cùng thế hệ với anh. Mudryk, bất kể sự nghiệp sau đó diễn biến thế nào, đã từng khiến thị trường Premier League phát điên. Sudakov trở thành cái tên được các đội bóng lớn khắp châu Âu theo dõi. Trubin rời Ukraine để thử sức ở một môi trường mới. Bondarenko thì cứ ở đó, hết mùa này sang mùa khác, đủ giỏi để Shakhtar muốn giữ, nhưng chưa đủ đặc biệt để một CLB lớn chấp nhận phá vỡ cấu trúc chuyển nhượng vì anh.
Shakhtar cũng có một phần trách nhiệm trong nghịch lý đó. Sau những thương vụ xuất khẩu cầu thủ với giá rất cao, đội bóng Ukraine hiểu rõ giá trị của những tài sản nội địa tốt nhất và không có lý do gì phải bán rẻ. Nhưng với một cầu thủ như Bondarenko, đây lại có thể trở thành cái bẫy. Các CLB tầm trung ở Serie A, Bundesliga hay Premier League có thể thích anh, nhưng nếu mức giá yêu cầu vượt quá mức rủi ro mà họ sẵn sàng chịu cho một cầu thủ chưa chứng minh được khả năng tại Champions League, thị trường đơn giản sẽ chuyển sang mục tiêu khác.
Thế là từng kỳ chuyển nhượng trôi qua. Sinh nhật tuổi 24, 25, rồi 26 trôi qua, thời gian vẫn như dừng lại chỉ cho bản thân Bondarenko. Và rồi anh chuyển tới Al-Ahli, đến Saudi Pro League đầy nắng để "dưỡng già" ở tuổi 26.
26 tuổi đáng ra phải là thời điểm một tiền vệ bước vào những năm tháng hoàn thiện nhất của sự nghiệp. Nhưng với Bondarenko, đó lại là thời điểm anh rời châu Âu mà chưa từng có lấy một mùa giải ở Premier League, La Liga, Serie A, Bundesliga hay Ligue 1. Nếu Al-Ahli kích hoạt quyền mua, khả năng Bondarenko quay trở lại châu Âu ở độ tuổi 28 hoặc 29 để rồi bắt đầu hành trình xây dựng tên tuổi tại một giải lớn đương nhiên vẫn tồn tại, nhưng nó ngày càng giống ngoại lệ hơn là con đường tự nhiên.
Điều đáng buồn nhất vì thế không phải Bondarenko trở thành một cầu thủ tồi. Hoàn toàn ngược lại. Anh có thể tiếp tục chơi hay ở Saudi Arabia, kiếm nhiều tiền, giành danh hiệu và trải qua một sự nghiệp mà phần lớn cầu thủ chuyên nghiệp chỉ có thể mơ tới.
Nhưng chúng ta từng kỳ vọng nhiều hơn thế.
Chúng ta từng nhìn cầu thủ đeo băng đội trưởng Ukraine U21, hạ Pháp, ghi bàn trước Tây Ban Nha và nghĩ rằng đây chỉ là chương đầu. Rằng Shakhtar một ngày nào đó sẽ bán anh cho một CLB thuộc Top 5 châu Âu. Rằng mức giá 10 triệu euro chỉ là điểm bắt đầu, nhưng cuối cùng, nó lại trở thành cái trần.
Artem Bondarenko không phải câu chuyện về một thần đồng biến mất. Anh là một thứ còn khó chịu hơn: một tài năng đủ tốt để chúng ta nhìn thấy rõ cầu thủ mà anh có thể đã trở thành, nhưng không bao giờ đi đủ xa để trở thành người đó.


Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận và tương tác với cộng đồng