Chelsea đang khiến một trong những câu hỏi quen thuộc nhất trên thị trường chuyển nhượng trở nên khó tin: “Cầu thủ này đáng giá bao nhiêu?”. Liam Delap được định giá 50 triệu bảng, Nicolas Jackson có thể mang về 65 triệu bảng, còn Marc Guiu được bán với giá gần 15 triệu bảng. Những con số ban đầu dễ khiến người ta hoài nghi, nhưng Chelsea đã liên tục biến chúng thành hiện thực.

Kỳ chuyển nhượng mùa hè 2026 là minh chứng rõ nhất. Chelsea lập kỷ lục thế giới về doanh thu bán cầu thủ trong một kỳ chuyển nhượng sau khi kiên quyết đòi Manchester City 125 triệu bảng cho Enzo Fernandez, mức phí tương đương kỷ lục chuyển nhượng của một cầu thủ Anh tại Premier League. Đây cũng là lần đầu tiên một CLB kiếm lời từ một cầu thủ từng được mua với giá hơn 100 triệu bảng sau khi Chelsea chi 107 triệu bảng để đưa Fernandez về từ Benfica năm 2023.

Theo Transfermarkt, Chelsea thu khoảng 384 triệu bảng từ các thương vụ bán cầu thủ trong mùa hè. Tuy nhiên, con số này chưa bao gồm toàn bộ các khoản thu, chẳng hạn những thương vụ Omari Kellyman và Deivid Washington chuyển sang Strasbourg. Chelsea tính cả phí cho mượn, tiền bán cầu thủ và lợi nhuận từ các điều khoản hưởng phần trăm chuyển nhượng sau này, qua đó xác định tổng doanh thu cầu thủ mùa hè lên tới 519 triệu bảng.

Jackson và Delap là những thương vụ mà Chelsea đạt lợi nhuận lớn (Ảnh: Telegraph)
Jackson và Delap là những thương vụ mà Chelsea đạt lợi nhuận lớn (Ảnh: Telegraph)

Đáng chú ý, Chelsea hiện có tới 3 trong 10 kỳ chuyển nhượng có doanh thu bán cầu thủ cao nhất lịch sử, tất cả đều diễn ra dưới thời BlueCo.

Chỉ số

Chelsea

Doanh thu bán cầu thủ mùa hè 2026 theo Chelsea

£519 triệu

Doanh thu theo Transfermarkt

£384 triệu

Phí bán Enzo Fernandez

£125 triệu

Giá Chelsea mua Enzo Fernandez

£107 triệu

Tổng doanh thu bán cầu thủ dưới thời BlueCo

Hơn £1 tỷ

Lợi nhuận ròng mùa hè theo Chelsea

-£120 triệu

Điều đáng nói hơn cả là Chelsea không chỉ bán được nhiều mà còn bán có lãi. Trong nhóm 6 CLB có doanh thu thương mại lớn truyền thống gồm Chelsea, Manchester United, Liverpool, Arsenal, Manchester City và Tottenham, Chelsea là đội duy nhất ghi nhận lợi nhuận từ hoạt động mua bán cầu thủ, giống như mùa hè trước.

Theo Transfermarkt, Chelsea vẫn nằm trong nhóm 3 CLB có mức chi ròng âm trong kỳ chuyển nhượng mùa hè. Họ chi 406,7 triệu euro và thu về 447,8 triệu euro, tương ứng mức chi ròng âm 41,1 triệu euro. Chelsea cho rằng con số thực tế còn tích cực hơn khi tính đầy đủ các khoản phí cho mượn, phụ phí và doanh thu liên quan đến các điều khoản bán lại.

CLB

Chi tiêu

Thu về

Chi ròng

Liverpool

€264,6m

€31,17m

€233,43m

Tottenham

€366,35m

€164,25m

€202,1m

Manchester City

€526,2m

€337,02m

€189,18m

Arsenal

€227,1m

€65,15m

€161,95m

Manchester United

€173,2m

€55,65m

€117,55m

Newcastle

€313m

€279,1m

€33,9m

Chelsea

€406,7m

€447,8m

-€41,1m

Crystal Palace

€85,3m

€129,3m

-€44m

Aston Villa

€300,2m

€360,25m

-€60,05m

Công thức của Chelsea: mua đúng thời điểm, phát triển rồi bán đúng lúc

Khả năng bán cầu thủ của Chelsea không đơn thuần đến từ tài đàm phán của một cá nhân. Paul Winstanley, đồng giám đốc thể thao của CLB, đóng vai trò quan trọng trong hoạt động này và được đánh giá cao ngay cả trong giới điều hành bóng đá. Tottenham từng tìm hiểu Winstanley khi cần một giám đốc thể thao mới, nhưng Chelsea không có ý định để ông ra đi.

Tuy nhiên, chính cấu trúc mà BlueCo xây dựng mới là nền tảng giúp Chelsea tạo ra nguồn thu lớn từ cầu thủ. Thay vì chỉ dựa vào khả năng thuyết phục đối tác hoặc chờ một CLB đưa ra mức giá bất ngờ, Chelsea tập trung vào 3 yếu tố: phát hiện tài năng, tạo lộ trình phát triển và mua cầu thủ ở thời điểm phù hợp. Khi giá trị cầu thủ tăng lên, CLB có thể bán họ với mức phí cao hơn đáng kể so với khoản đầu tư ban đầu.

Ba tiền đạo Delap, Jackson và Guiu là ví dụ tiêu biểu. Cả ba chỉ ghi tổng cộng một bàn tại Premier League mùa trước, nhưng Chelsea vẫn thu về gần 130 triệu bảng từ việc bán họ trong mùa hè này.

Guiu cũng đem về lợi nhuận cho Chelsea dù ít thi đấu (Ảnh: Sport)
Guiu cũng đem về lợi nhuận cho Chelsea dù ít thi đấu (Ảnh: Sport)

Jackson thậm chí cho thấy rõ cách Chelsea tối đa hóa giá trị của một cầu thủ. Chelsea mua tiền đạo người Senegal với giá 31,8 triệu bảng, sau đó cho Bayern Munich mượn anh mùa trước và nhận 13 triệu bảng phí cho mượn. Nếu Aston Villa thanh toán toàn bộ các khoản phụ phí trong hợp đồng, tổng số tiền Chelsea thu được từ Jackson sẽ lên tới khoảng 78 triệu bảng.

Như vậy, Chelsea không chỉ gần như nhân đôi khoản đầu tư ban đầu mà còn thu thêm tiền trong thời gian cầu thủ không còn nằm trong kế hoạch của đội bóng.

Một chi tiết khác giải thích cho thành công này là cấu trúc lương. Chelsea xây dựng hệ thống tiền lương có tính khuyến khích, qua đó hạn chế việc những cầu thủ không còn nằm trong kế hoạch trở thành gánh nặng tài chính khi CLB muốn bán họ.

Jackson hiện nhận mức lương cao hơn tại Aston Villa so với thời còn ở Chelsea. Điều này giúp giải thích tại sao Villa có thể hoàn tất thương vụ mà không bị mức lương cũ của cầu thủ trở thành trở ngại. Với Chelsea, một cầu thủ có thể được bán với mức phí lớn nhưng vẫn nằm trong khả năng chi trả của các đội bóng khác.

Đó là khác biệt đáng kể so với Man United hay Arsenal, những đội thường gặp khó khăn khi muốn bán cầu thủ do mức lương cao mà họ đang trả. Trường hợp Joshua Zirkzee là một ví dụ gần đây cho thấy việc tìm người mua cho một cầu thủ không đơn giản chỉ là đưa ra mức giá chuyển nhượng.

Chelsea còn có một nguyên tắc khác là không nhất thiết phải giữ cầu thủ quá lâu. Delap được Chelsea mua từ Ipswich Town với giá 30 triệu bảng nhờ điều khoản giải phóng hợp đồng. Sau một mùa giải không như kỳ vọng, chỉ ghi một bàn tại Premier League, tiền đạo người Anh ban đầu không muốn rời Stamford Bridge.

Tuy nhiên, The Blues tin rằng giá trị thực của Delap trên thị trường từng ở mức gần 70 triệu bảng. Con số này được xây dựng dựa trên mức giá MU trả cho Benjamin Sesko và sự quan tâm của nhiều CLB đối với Delap trước đó. Khi Nottingham Forest xuất hiện, Chelsea chấp nhận bán với mức giảm khoảng 30% so với định giá mà họ từng đặt ra. Dù vậy, CLB vẫn kiếm được khoảng 20 triệu bảng lợi nhuận từ thương vụ.

Cầu thủ

Giá Chelsea mua

Giá bán/giá trị thương vụ

Chênh lệch cơ bản

Nicolas Jackson

£31,8m

Tối đa khoảng £78m*

Lãi lớn

Liam Delap

£30m

Khoảng £50m

Khoảng £20m

Marc Guiu

£5m

£14,6m

£9,6m

Enzo Fernández

£107m

£125m

£18m

Tosin Adarabioyo

Miễn phí

£10m + £2m phụ phí

Lãi lớn

Marc Cucurella

£60m

£51,8m

-£8,2m

*Bao gồm phí cho mượn Bayern Munich và các khoản phụ phí trong thương vụ bán cho Aston Villa.

Guiu cũng đi theo công thức tương tự. Chelsea chỉ mất khoảng 5 triệu bảng để đưa cầu thủ này về từ Barcelona hai năm trước. Sau 11 lần ra sân tại Premier League mà không ghi bàn, Guiu được bán cho RB Leipzig với giá 14,6 triệu bảng, bao gồm phụ phí và điều khoản hưởng phần trăm từ thương vụ tương lai.

Chelsea có thể lập luận rằng họ mua Guiu dưới giá thị trường và cầu thủ mới 20 tuổi vẫn còn nhiều thời gian để phát triển. Vì vậy, ngay cả khi Guiu chưa tạo được ảnh hưởng ở đội một, Chelsea vẫn có cơ sở để bảo vệ mức giá bán.

Đây chính là điểm đáng chú ý trong mô hình của BlueCo: Chelsea không nhất thiết phải biến mọi cầu thủ thành ngôi sao để kiếm tiền từ họ. Chỉ cần mua đúng giá, phát triển giá trị của cầu thủ và bán trước khi giá trị đó suy giảm quá mạnh, Chelsea vẫn có thể tạo ra lợi nhuận.

Enzo, Mudryk và nghệ thuật giữ giá đến phút cuối

Enzo Fernandez là trường hợp đặc biệt nhất trong mùa hè này, bởi Chelsea đã chứng minh rằng chiến lược bán cầu thủ không chỉ hiệu quả với những cầu thủ trẻ được mua giá thấp.

Man City ban đầu đưa ra đề nghị khoảng 104 triệu bảng cộng phụ phí cho Fernandez. Chelsea từ chối và giữ nguyên yêu cầu 120 triệu bảng, bất chấp việc tiền vệ người Argentina đã nói rõ mong muốn rời Stamford Bridge. City thậm chí từng phát tín hiệu có thể rút khỏi thương vụ, nhưng Chelsea vẫn không thay đổi lập trường.

Cuối cùng, Man City đồng ý trả 125 triệu bảng. Nói cách khác, Chelsea đã thu thêm 5 triệu bảng so với mức 120 triệu bảng mà họ từng yêu cầu chỉ vì đối phương bỏ lỡ thời hạn giữa tháng 8.

Đây không đơn thuần là câu chuyện về việc hét giá cao. Chelsea có lợi thế bởi họ không ở thế buộc phải bán bằng mọi giá. Chính khả năng tạo ra doanh thu khổng lồ từ những thương vụ khác giúp CLB có thể kiên nhẫn hơn trong các cuộc đàm phán lớn.

Thương vụ Enzo cũng có ý nghĩa đặc biệt bởi Chelsea từng chi 107 triệu bảng để mua anh từ Benfica vào năm 2023. Việc bán tiền vệ người Argentina với giá 125 triệu bảng đồng nghĩa Chelsea lần đầu tiên kiếm lời từ một cầu thủ từng có giá chuyển nhượng hơn 100 triệu bảng.

Chelsea không phải lúc nào cũng thành công như vậy. Marc Cucurella là cầu thủ đội một duy nhất rời CLB vĩnh viễn trong mùa hè này với mức phí thấp hơn số tiền Chelsea từng bỏ ra để mua anh. Tuy nhiên, 51,8 triệu bảng cho một hậu vệ 28 tuổi còn 2 năm hợp đồng vẫn là con số đáng kể khi khoản đầu tư ban đầu là 60 triệu bảng.

Chelsea đưa điều khoản mua đứt trị giá 75 triệu bảng vào hợp đồng cho mượn Mudryk với Tottenham (Ảnh: Tottenham Hotspur)
Chelsea đưa điều khoản mua đứt trị giá 75 triệu bảng vào hợp đồng cho mượn Mudryk với Tottenham (Ảnh: Tottenham Hotspur)

Trường hợp Mykhailo Mudryk thậm chí còn cho thấy Chelsea đang tìm cách bảo vệ giá trị tài sản trong những hoàn cảnh khó khăn nhất. Mudryk đã không thi đấu gần 2 năm sau vụ việc liên quan đến kiểm tra doping và gần như chưa làm được gì để chứng minh khoản phí 62 triệu bảng Chelsea từng bỏ ra vào tháng 1/2023.

Thế nhưng Chelsea vẫn cài điều khoản mua đứt trị giá 75 triệu bảng trong hợp đồng cho Tottenham mượn cầu thủ người Ukraine. Con số này thoạt nhìn có vẻ phi lý nhưng họ vẫn có cơ sở để đặt cược. Mudryk từng thi đấu nổi bật dưới thời Roberto De Zerbi tại Shakhtar Donetsk, còn thị trường cầu thủ chạy cánh đã tăng giá mạnh trong mùa hè này. Tottenham thậm chí phải trả khoản ban đầu 75 triệu bảng cho Savio.

Nếu De Zerbi có thể giúp Mudryk tìm lại phong độ, Chelsea sẽ đứng trước cơ hội biến một tài sản tưởng như mất giá thành một thương vụ lớn. Nếu không, họ vẫn không mất quyền kiểm soát giá trị cầu thủ trong thời gian cho mượn.

Khả năng giao dịch rộng cũng là một phần quan trọng trong chiến lược này. Dưới thời BlueCo, Chelsea đã bán hoặc cho mượn cầu thủ tới 15 trong tổng số 20 CLB Premier League, bao gồm Man City, MU, Arsenal và Tottenham. Điều đó tạo ra một thị trường lớn hơn rất nhiều cho Chelsea. Một cầu thủ không phù hợp với kế hoạch tại Stamford Bridge vẫn có thể phù hợp với một đối thủ khác.

Thương vụ Tosin Adarabioyo chuyển sang Tottenham là một ví dụ. Chelsea đưa anh về theo dạng tự do hai năm trước, sau đó bán với giá 10 triệu bảng cộng 2 triệu bảng phụ phí.

Chelsea cũng tận dụng hệ thống các CLB liên quan đến BlueCo. Strasbourg từng mua Deivid Washington với giá được báo cáo khoảng 6,8 triệu bảng. Tuy nhiên, điều quan trọng là Strasbourg không phải nguồn thu chính tạo nên kỷ lục mùa hè của Chelsea. Tám trong chín thương vụ bán cầu thủ lớn nhất của Chelsea đều mang về lợi nhuận đáng kể.

Kết quả cuối cùng là một mô hình chuyển nhượng khá khác biệt. Chelsea chi rất nhiều tiền để xây dựng đội hình nhưng đồng thời cũng tạo ra một hệ thống liên tục đưa tiền trở lại CLB thông qua việc bán cầu thủ. Morgan Rogers là một ví dụ cho cách nguồn thu này quay trở lại phục vụ đội một. Nếu không tạo ra những khoản tiền lớn từ việc bán cầu thủ, Chelsea khó có thể cạnh tranh cho những thương vụ đắt giá trong bối cảnh thị trường ngày càng lạm phát.

Tất nhiên, một cỗ máy bán cầu thủ chỉ thực sự có ý nghĩa nếu đội bóng vẫn đạt kết quả trên sân. Chelsea từng mất cân bằng giữa việc mua, phát triển và bán cầu thủ, nhưng mùa hè này đang đem lại niềm tin rằng họ đã tìm được điểm cân bằng tốt hơn.

BlueCo hiện cũng có một nhóm cầu thủ gần như không thể đụng tới, gồm Cole Palmer, Reece James, Moises Caicedo, Joao Pedro và Levi Colwill cùng một số cái tên khác. Điều đó cho thấy Chelsea không coi mọi cầu thủ là tài sản để bán.

Những cầu thủ nằm ngoài nhóm này có thể được đưa vào một chu kỳ khác: mua với giá hợp lý, phát triển, tạo cơ hội thi đấu, tăng giá trị rồi bán khi thời điểm thích hợp.

Sau 4 năm, hơn 1 tỷ bảng thu về từ cầu thủ cho thấy đây không còn là những thương vụ riêng lẻ. Chelsea đang biến hoạt động bán người thành một bộ phận quan trọng trong mô hình kinh doanh bóng đá của CLB.

Và đó cũng là lý do những mức giá như 50 triệu bảng cho Delap, 65 triệu bảng cho Jackson hay gần 15 triệu bảng cho Guiu không còn đơn thuần là những con số khiến người ta bật cười. Chelsea đã xây dựng được cả một hệ thống để biến những con số ấy thành tiền thật.

Trong một thị trường mà nhiều CLB lớn đang đau đầu vì những cầu thủ không còn nằm trong kế hoạch nhưng vẫn hưởng mức lương cao, Chelsea lại có thể mỉm cười. Họ không chỉ biết mua cầu thủ. Họ ngày càng chứng minh rằng biết bán cầu thủ mới là một trong những lợi thế lớn nhất của họ.