Thái Lan chọn chơi bóng, và chọn kèm người

Con số đầu tiên cần đọc không phải là tỷ số, mà là cách Thái Lan tiếp cận trận đấu. Ở hai trận bán kết gặp Singapore, họ chỉ cầm bóng 28% và 38%. Trước Việt Nam trên sân nhà, con số đó là 64%, với 565 đường chuyền so với 303 của Việt Nam. Đây là một đội bóng chủ động đổi cách chơi để áp đặt, không phải đội bóng bị dồn ép.

Thái Lan luôn cắt cử người theo sát Xuân Son. Ảnh: FAT
Thái Lan luôn cắt cử người theo sát Xuân Son. Ảnh: FAT

Cấu trúc của họ xoay quanh Sarach Yooyen, 34 tuổi, đá thấp nhất hàng tiền vệ và nhiều thời điểm lùi hẳn xuống ngang cặp trung vệ ở nách phải. Ba người chuyền nhiều nhất của Thái Lan đều ở tuyến dưới: Nattapong Sayriya 93/94, Yooyen 89/93, Manuel Bihr 84/93. Bóng đi qua trục giữa; hai hậu vệ cánh giãn rộng sát biên, và hậu vệ phải Waris Choolthong liên tục bó vào trong sau khi tham gia triển khai, để Yooyen đứng lót phía sau.

Khi mất bóng, HLV Anthony Hudson cho toàn đội kèm người một-một trên cả mặt sân, trung vệ sẵn sàng dâng qua vạch giữa để theo đối tượng được phân công. Đây là điểm mấu chốt: kèm một-một trên toàn sân nghĩa là mỗi cầu thủ Việt Nam có đúng một cái bóng đi theo. Và cái bóng của Xuân Son là một trung vệ.

Xuân Son bị khoá như thế nào, và Thái Lan trả gì cho việc đó

Xuân Son vào trận với 5 bàn, đồng dẫn đầu Vua phá lưới cùng Đình Bắc. Mẫu chơi của anh ở giải này ổn định: giật về, dùng thể hình làm tường, nhận bóng quay người, kéo trung vệ đi theo để mở khoảng trống cho người chạy chỗ sau lưng. Thái Lan đọc đúng điều đó. Mỗi lần Son lùi nhận bóng, có một trung vệ áp sát từ phía sau và thường có thêm một tiền vệ khép vào từ phía trước.

Kết quả là ba tình huống mà Son thực sự có bóng trong vùng nguy hiểm:

·        Phút 7: Hoàng Đức thoát pressing giữa sân, loại hai người và chuyền cho Son. Cú dứt điểm nhẹ, đi thẳng vào thủ môn Kampol.

·        Phút 13: Tiến Anh chuyền vào từ cánh phải, Son vung chân, bóng đi chệch khung thành.

·        Phút 53: Hoàng Đức chọc khe, đường chuyền hơi sâu, Son không theo kịp.

Pha bóng phút 53 Xuân Son không theo kịp. Ảnh chụp màn hình
Pha bóng phút 53 Xuân Son không theo kịp. Ảnh chụp màn hình

Ngoài ba tình huống này, anh gần như không chạm bóng ở phần ba cuối sân. Nếu chỉ đọc bảng thống kê cá nhân, đây là màn trình diễn kém nhất của Son ở giải.

Nhưng hãy nhìn vào phía bên kia. Để giữ Son im lặng, Thái Lan phải: giữ một trung vệ dính chặt vào anh, tức là trong hai trung vệ Bihr và Nattapong, luôn có một người không được tự do đọc tình huống.

Họ duy trì khối đội hình dâng cao và cự ly ngắn giữa các tuyến để đường bóng lên Son bị cắt sớm. Điều này hợp với ham muốn cầm bóng của họ, nhưng cũng nghĩa là sau lưng hàng thủ Thái Lan luôn có khoảng trống lớn. Thái Lanhấp nhận rằng khi Choolthong dâng cao và Yooyen là người lót duy nhất ở nách phải, khu vực đó được bảo vệ bởi một tiền vệ 34 tuổi không có sở trường đánh chặn.

Điểm thứ ba là lỗ hổng, và nó đã hở từ hiệp một. Cú dứt điểm đầu tiên của Việt Nam đến từ Hoàng Đức phối hợp với Hoàng Hên tấn công đúng nách phải khi Choolthong đã rời vị trí. Một pha khác, Đình Bắc chạy qua sau lưng Yooyen – người đứng yên quan sát – vào cùng khoảng trống ấy và dứt điểm bị chặn. Cả hai đều chưa thành bàn, nhưng địa chỉ đã được xác định.

Hiệp một: Thái Lan sút nhiều hơn, Việt Nam chọn đúng chỗ hơn

Hiệp một Thái Lan tung ra 7 cú dứt điểm, Seksan Ratree đưa bóng chạm xà từ gần 30 mét ở phút 30, Yotsakorn Burapha có cú sút hiểm về góc cao ở phút 38 sau một pha phá bóng thiếu dứt khoát. Lê Giang Patrik cứu thua ít nhất một lần rõ rệt và sau trận được chọn là Cầu thủ hay nhất trận.

Việt Nam không tranh cầm bóng. Đội lùi khối đội hình, nhường trục giữa, và chờ những pha chuyển đổi. Số cú sút cả trận của hai đội cuối cùng gần như ngang nhau (9–8 nghiêng về Thái Lan) dù chênh lệch kiểm soát bóng là 25 điểm phần trăm. Nói cách khác, mỗi lần Việt Nam có bóng ở phần sân đối phương, xác suất tạo ra cú sút cao hơn hẳn. Đó là hiệu suất của một kế hoạch phản công có địa chỉ, không phải của một đội bị dồn ép chống đỡ.

Trong 45 phút này, vai trò của Son là giữ trung vệ Thái Lan bận. Anh không tạo ra cú sút nào từ phút 13 trở đi, nhưng trung vệ kèm anh cũng không bao giờ được rảnh tay bọc lót cho nách phải. Đó là phần đóng góp không xuất hiện trên bảng thống kê.

Biểu đồ nhiệt của Xuân Son ở trận đấu với Thái Lan. Ảnh: Sofascore
Biểu đồ nhiệt của Xuân Son ở trận đấu với Thái Lan. Ảnh: Sofascore

Phút 58: thay hai người, đổi cả bài toán

HLV Kim Sang Sik thay hai người cùng lúc: Hai Long vào thay Xuân Son, Quang Hải vào thay Thành Long. Đình Bắc dịch từ cánh vào trung tâm, đứng đúng vị trí Son vừa để lại. Hai Long ra biên trái, tức là ở phía đối diện với nách phải của hàng thủ Thái Lan.

Ba thay đổi về mặt cơ chế xảy ra cùng lúc:

Thứ nhất, mẫu tiền đạo cắm đảo ngược hoàn toàn. Son là người giật về, làm tường, chơi lưng về khung thành. Đình Bắc là người bứt tốc theo chiều sâu, đâm ra sau hàng thủ khi chuyển trạng thái. Trung vệ Thái Lan đã quen với một người kéo họ đi lên trong gần một giờ, bây giờ phải đối phó với một người kéo họ chạy ngược về. Với khối đội hình dâng cao mà họ duy trì suốt trận, đây là mẫu tiền đạo họ không muốn gặp nhất.

Thứ hai, người khai thác nách phải được thay mới. Đình Bắc và Hoàng Hên đã tấn công vào khu vực đó cả hiệp một. Hai Long vào với tốc độ, thể lực sung mãn được đặt đúng vào cánh đối diện với Choolthong.

Thứ ba, Việt Nam có thêm một nhân sự thuần tấn công. Quang Hải thay một tiền vệ trung tâm. Đội tuyển chấp nhận giảm khả năng tranh chấp giữa sân để tăng số người chờ chuyển đổi.

Phản ứng của hàng thủ Thái Lan trước những thay đổi này là điều đáng phân tích nhất. Sau 58 phút xoay xở với một trung phong tì đè, mối đe doạ họ đã chuẩn bị và đã kiểm soát thành công vừa rời sân. Không có chỉ dẫn mới từ băng ghế – Hudson chỉ thay người ở phút 77. Cấu trúc phòng ngự vì thế giữ nguyên, nhưng đối tượng nó được thiết kế để khoá thì không còn.

Hai bàn thắng: cùng một địa chỉ, hai cách gõ cửa

Phút 60–61, tình huống báo trước. Thái Lan triển khai từ tuyến dưới, Choolthong tham gia rồi bó vào nách phải và dâng lên phần sân Việt Nam. Việt Nam đoạt bóng, Hoàng Đức bứt tốc bỏ lại chính Choolthong sau lưng. Người lót lúc này là Yooyen, và người anh phải đối đầu là Hai Long. Pha bóng kết thúc bằng cú sút nhẹ vào thủ môn. Chưa thành bàn, nhưng toàn bộ chuỗi nhân quả đã được diễn tập một lần trong chưa đầy hai phút.

Phút 62, bàn mở tỷ số. Hoàng Đức phất bóng dài ra sau hàng thủ. Đình Bắc – đúng mẫu chạy chỗ theo chiều sâu mà Son không có – đón bóng, che chắn trước Bihr rồi giật gót. Hai Long xuất phát ở biên, thấp hơn Choolthong, đã lẻn qua sau lưng hậu vệ phải để vào đúng nách hàng thủ. Ở vị trí ấy không còn Yooyen. Cú sút chân trái một chạm.

 

Chiến thắng tưng bừng của Việt Nam ngay trên sân Thái Lan. Ảnh: VFF
Chiến thắng tưng bừng của Việt Nam ngay trên sân Thái Lan. Ảnh: VFF

Phút 69, bàn ấn định. Thái Lan có quả đá phạt bên phần sân Việt Nam và đưa toàn bộ hậu vệ lên vùng cấm. Nhóm phòng ngự dưới bóng của họ gồm ba người, cả ba đều là tiền vệ: Yooyen (người đá phạt), Khamyok và Otton. Việt Nam để lại ba người chờ phản công – Quang Hải, Hai Long, Hoàng Hên – và Đình Bắc lao lên sau khi bóng bị phá. Thế 4 đánh 3. Hai Long lấy bóng hai, chuyền đảo cánh cho Hoàng Hên, quả tạt đến cột xa và Quang Hải volley một chạm. Choolthong về kịp, nhưng chỉ để đứng nhìn.

Cả hai bàn kết thúc trong khu vực trách nhiệm của cùng một hậu vệ phải, ở cùng cái nách mà Việt Nam đã thăm dò từ hiệp một. Bàn thứ hai còn cho thấy một lớp nữa: khi bị dẫn bàn, Thái Lan không co lại mà dồn thêm người lên, tức là mở rộng chính lỗ hổng vừa bị khai thác.

Sự cao tay nằm ở đâu?

Có ba quyết định của Kim Sang Sik cần được tách ra để thấy rõ.

Ông không đuổi theo trận đấu ở hiệp một. Thái Lan cầm bóng 64%, sút chạm xà, và Việt Nam chơi chưa mượt. Áp lực đổi người sớm là có thật. Ông giữ nguyên, để Son tiếp tục giữ một trung vệ Thái Lan và để hàng thủ của mình tiếp tục học cách đọc đường lên bóng qua Yooyen.

Ông thay đúng cặp, đúng lúc. Nếu chỉ thay Son bằng Hai Long, Việt Nam có tốc độ nhưng thiếu người ở tuyến hai. Nếu chỉ thay Thành Long bằng Quang Hải, tuyến trên vẫn là một trung phong đang bị khoá. Thay cả hai cùng lúc làm ba thứ xảy ra đồng thời và không cho Thái Lan một khoảng nghỉ để điều chỉnh. Thời điểm 58 phút cũng không ngẫu nhiên: đủ muộn để hàng thủ Thái Lan đã mòn với một mẫu tiền đạo, đủ sớm để vẫn còn 30 phút khai thác.

Ông đặt Đình Bắc vào giữa thay vì đưa một trung phong khác vào. Đây là phần dễ bị bỏ qua nhất. Thay Son bằng một tiền đạo cùng mẫu là giữ nguyên bài toán cho Thái Lan. Thay bằng cách đảo Đình Bắc vào giữa là đổi hẳn đề bài – từ một người kéo trung vệ lên thành một người kéo trung vệ xuống – mà không cần tốn thêm quyền thay người.

Son là câu hỏi Kim Sang Sik đặt ra cho Thái Lan. Hai Long, Quang Hải, và Đình Bắc ở vị trí mới là câu trả lời. Ông chỉ đưa ra sau khi đối thủ đã trả lời sai trong gần một giờ.

Thái Lan có gì để bào chữa

Đội hình xuất phát của Thái Lan có 7 cầu thủ trong độ tuổi U23; đây là một thế hệ được đưa đi lấy kinh nghiệm hơn là được giao nhiệm vụ vô địch. Họ tạo ra nhiều cơ hội hơn số bàn thắng phản ánh, và Lê Giang là lý do trực tiếp khiến tỷ số không phải 1-1 hay 2-1. Chính HLV Hudson sau trận nói ông tiếc những cơ hội bị bỏ lỡ hơn là tiếc cách tiếp cận.

Nhưng chọn cách chơi kèm người toàn sân với một mỏ neo 34 tuổi và một hậu vệ phải thích bó vào trong là một quyết định cấu trúc, không phải một sai lầm cá nhân. Việt Nam không thắng nhờ Thái Lan mắc lỗi. Việt Nam thắng nhờ Thái Lan làm đúng điều họ định làm.

Xuân Son được kỳ vọng sẽ bùng nổ ở trận lượt về. Ảnh: VFF
Xuân Son được kỳ vọng sẽ bùng nổ ở trận lượt về. Ảnh: VFF

Lượt về: bài toán đảo chiều

Trước lượt về ở Mỹ Đình ngày 26/8, ba dữ kiện cần đặt cạnh nhau:

·        Chưa có đội nào thua chung cuộc ở vòng knock-out ASEAN Cup sau khi thắng cách biệt từ hai bàn ở lượt đi.

·        Việt Nam đang có chuỗi 25 trận bất bại dưới thời Kim Sang Sik, ghi 19 bàn và chỉ thủng lưới một lần ở giải này.

·        Thái Lan buộc phải ghi ít nhất hai bàn trên sân khách, tức là phải dâng cao hơn cả trận lượt đi.

 

Điểm cuối cùng là điều thay đổi vai trò của Xuân Son. Ở Rajamangala, Thái Lan dâng cao nhưng vẫn có quyền chọn thời điểm; ở Mỹ Đình, họ không còn quyền đó. Khi hàng thủ bị buộc phải đẩy lên để tìm bàn, khoảng trống sau lưng trung vệ trở thành hằng số chứ không còn là biến số. Đó là không gian cho Đình Bắc chạy chỗ, nhưng cũng là không gian để Son – với khả năng giữ bóng dưới áp lực và chờ người lên – trở thành điểm tựa cho những pha phản công kéo dài hơn.

HLV Kim Sang Sik có thể xuất phát với Son một lần nữa, và lần này Thái Lan không thể dành hai người cho anh. Hoặc ông có thể giữ Son trên ghế dự bị và để Thái Lan phải chuẩn bị cho cả hai kịch bản. Dù chọn cách nào, câu hỏi vẫn là câu hỏi cũ, chỉ là lần này người trả lời có ít lựa chọn hơn.

Bảng số liệu trận đấu

Chỉ số

Thái Lan

Việt Nam

Kiểm soát bóng

61–64%

36–39%

Đường chuyền

629

350

Cú sút (cả trận)

9

8

Cú sút hiệp một

7

Chuyền chính xác, ba người cao nhất phía Thái Lan

Nattapong 93/94, Yooyen 89/93, Bihr 84/93

Cầu thủ U23 trong đội hình xuất phát

7

1 (Đình Bắc)

Thay người đầu tiên

Phút 77

Phút 58