Rosenior càng có thêm thời gian, Chelsea càng trở nên tồi tệ hơn
Khi mới tiếp quản chiếc ghế nóng từ Enzo Maresca, Rosenior khởi đầu đầy hứa hẹn với 8 chiến thắng trong 11 trận đầu tiên. Khi đó, lịch thi đấu dày đặc khiến ông không có thời gian để thay đổi hệ thống; Chelsea vẫn vận hành dựa trên nền tảng chiến thuật ổn định mà Maresca để lại.
Tuy nhiên, bi kịch bắt đầu khi lịch thi đấu giãn ra từ tháng 2. Sau chiến thắng trước Hull tại FA Cup, Rosenior hào hứng chia sẻ rằng lần đầu tiên ông có đủ thời gian trên sân tập để áp đặt triết lý cá nhân. Nhưng trớ trêu thay, chính lúc các cầu thủ được "huấn luyện" kỹ càng nhất theo ý đồ của tân thuyền trưởng, Chelsea lại bắt đầu rơi tự do.
Sai lầm lớn nhất của Rosenior nằm ở hệ thống pressing một kèm một đầy cực đoan. Ông gọi đó là "cách pressing mới", nhưng thực tế nó biến Chelsea thành một tập thể ngây thơ.
Thất bại nhục nhã với tổng tỷ số 2-8 trước PSG tại Champions League là minh chứng rất rõ cho sự lạc hậu của hệ thống này. Các đối thủ tại Premier League như Newcastle cũng dễ dàng khai thác khoảng trống khi hàng thủ Chelsea mất phương hướng trong việc ai phải kèm ai. Ngay cả hậu vệ Malo Gusto cũng phải công khai thừa nhận đội bóng cần biết cách lùi sâu phòng ngự thay vì cứ mải miết dâng cao một cách liều lĩnh.
Không chỉ yếu kém về chuyên môn, Rosenior còn đánh mất sự kiểm soát trong phòng thay đồ. Những trụ cột như Enzo Fernandez hay Marc Cucurella công khai bày tỏ sự bất mãn, trong khi những hành động bên lề của ông - từ việc tranh cãi với trợ lý đối phương đến những vòng tròn cầu thủ kỳ quặc trước trận - chỉ mang lại sự nực cười thay vì tinh thần đoàn kết.
Kết quả là rất thê thảm: Chelsea thua 5 trận liên tiếp tại giải quốc nội mà không ghi nổi một bàn thắng - kỷ lục buồn chưa từng thấy kể từ năm 1912.
Trong số 12 trận cuối cùng, Rosenior chỉ thắng vỏn vẹn 3 trận, trong đó có 2 trận trước các đối thủ hạng dưới là Wrexham và Port Vale. Khi thời gian trên sân tập không còn là sự hỗ trợ mà trở thành tác nhân làm rối loạn đội hình, việc Rosenior phải rời đi là đoạn kết tất yếu cho một triều đại ngắn ngủi và đáng quên.
