Nhiều người đã nói vui, ngay cả các hội làng ở vùng quê Việt Nam cũng khó tìm được chuyện lạ như SEA Games.
Mỗi khi chương trình thi đấu được nước chủ nhà công bố, cả khu vực ĐNÁ lại phải “gãi đầu, gãi tai” nhìn nhau bởi có nhiều môn chưa nghe tới bao giờ. Trong đó, môn “đánh nhau đường phố” xuất hiện ở Indonesia có thể coi như một điển hình.
Sau mỗi kỳ Đại hội, chương trình thi đấu lại thay đổi đến phân nửa. Bất cứ bộ môn hay nội dung nào cũng có thể bị loại. SEA Games hoàn toàn do nước chủ nhà quyết định, còn Hội đồng thể thao Đông Nam Á chỉ có cái danh.
Với Xuân Hùng, cú đúp mang lại chiến thắng 2-0 cho Hải Phòng trước SLNA là giấc mơ. Giấc mơ của một cầu thủ từng lang bạt sang Lào, Thái Lan để mưu sinh.
Chủ công của ĐTQG Việt Nam Nguyễn Hữu Hà đã sẵn sàng trở lại thi đấu cho mùa giải 2016 sắp diễn ra tới đây.
Vào tháng 5 tới, Nguyễn Diệp Phương Trâm sẽ đi Mỹ tập huấn dài hạn 5 năm, một bước ngoặt lớn trong sự nghiệp còn rất trẻ của kình ngư 15 tuổi này.
Quách Công Lịch, Quách Thị Lan và Lê Trọng Hinh đều thuộc diện bén duyên thể thao muộn, nếu không muốn nói là rất muộn, so ngay với mặt bằng chung của điền kinh Việt Nam. Sớm nhất như Lan cũng chỉ bắt đầu ăn tập ở tuổi 14, Hinh 15 và thậm chí như Lịch khi đã bước qua tuổi 17. Đó là một sự thiệt thòi đáng kể của bộ ba xứ Mường.
Thể thao Hải Phòng đang “bó tay” khi 26 môn với 270 VĐV chỉ có 1,5 tỷ đồng cho toàn bộ các hoạt động tập huấn thi đấu quốc tế năm 2016. Nguồn kinh phí của nhiều địa phương khác cũng bị sụt giảm khoảng 30% sau khi sáp nhập ngành.
Không chỉ gặt hái rất nhiều HCV cho thể thao Việt Nam ở sân chơi SEA Games lẫn châu lục, Châu Tuyết Vân đang là cô gái được rất nhiều NHM yêu thích nhất, nhờ sở hữu một vẻ đẹp thánh thiện, sự thân thiện và rất gần gũi với mọi người.
Sau khi chuyển sang nghiệp HLV và kết hôn với “Công chúa” TDNT Nguyễn Thu Hà, cuộc sống của nhà vô địch SEA Games có xuất phát điểm là một cậu bé đường phố tiếp tục có những thay đổi như mơ.
Kết thúc năm 2015, rất nhiều tuyển thủ quốc gia sẽ có một cái Tết ấm cúng nhờ thành công đặc biệt tại SEA Games 28 cùng khoản tiền thưởng tăng vọt. Thế nhưng phía sau đó là hàng nghìn VĐV “tay trắng” về nhà khi không có thành tích.
“Ai lo cho tôi?”. Đây là lời mà kỷ lục gia nhảy cao Đông Nam Á Nguyễn Duy Bằng đã thốt lên để trả lời cho những câu hỏi chất vấn do dám “nói không với ĐTQG”.
Mức thu nhập thực tế của hàng ngàn tuyển thủ QG bây giờ chỉ bằng phân nửa 10 năm trước. Khi đó, ngoài tiền công, tiền ăn trên Tuyển, họ còn được giữ mọi chế độ tại địa phương. Thế mới nghịch lý.
Mức tiền thưởng thành tích của TTVN tăng đột biến trong năm 2015, với mấy chục gương mặt hàng đầu nhận từ trăm triệu đến cả tỷ đồng. Tuy nhiên, phía sau bề nổi ấy là thực tế hàng nghìn tuyển thủ quốc gia vẫn đang trông cả vào mức thu nhập chỉ ngang với người giúp việc cấp thấp: Tối đa 3,6 triệu đồng/tháng.
Là VĐV xuất sắc nhất hiện tại của TTVN nhưng ít ai biết rằng, Ánh Viên từng bị loại khỏi ĐTQG năm 2009.
Giống như bao con rạch khác ở Cần Thơ nhưng rạch Ba Cau đã trở nên nổi tiếng cả nước khi gắn liền với tên tuổi của một siêu kình ngư. Tiếc rằng, con rạch Ba Cau bây giờ đã nhiễm bẩn và không còn là nơi khởi đầu cho giấc mơ xanh của những đứa trẻ ở ấp Ba Cao.
Hôm qua, chủ công của ĐT Bóng chuyền nam VN là Từ Thanh Thuận gửi đơn xin giải quyết thanh lý hợp đồng với Trung tâm TDTT Vĩnh Long lên Liên đoàn Bóng chuyền VN.
Ứng viên nhận giải “Thành tựu trọn đời” Cúp Chiến thắng 2015 Đặng Thị Đông đang có cuộc sống nhàn tản, bình dị của một Thượng tá quân đội về hưu. Ngoài việc ưa thích bế cháu nội và trồng rau, niềm vui lớn nhất của bà là ôn lại những kỷ niệm về nghiệp bắn súng suốt 23 năm.
Ánh Viên, hay nói chính xác là những kỳ tích vô song mà chị giành được, đã nhận được số lượt bầu tuyệt đối để lọt vào danh sách 10 sự kiện Văn hóa, Thể thao và Du lịch tiêu biểu của năm 2015.
Vụ tranh chấp đi/ở của 2 kình ngư nhí Phương Trâm, Kim Sơn chứng tỏ môn thể thao Olympic từng “chết chìm” tại Việt Nam bắt đầu có giá, gắn với sức lan tỏa đặc biệt từ Ánh Viên. Chính từ đó cũng phơi bày những lỗ hổng ngay từ nền tảng, rõ nhất là mảng đào tạo.
Nhiều lúc nhìn lại chức vô địch AFF Cup 2008 của ĐTVN, tôi tự hỏi: Hồi ấy ai là minh chủ thực sự của chiến công này?