Từ bi kịch gia đình đến người hùng World Cup: Hành trình phi thường của Eustaquio
Phút 90+2 trên sân SoFi (Inglewood, Mỹ), cả khán đài gần như nín thở. Sau pha tạt bóng của Jacob Shaffelburg, hàng thủ Nam Phi đánh đầu phá ra đúng vị trí của Stephen Eustaquio ở khoảng cách khoảng 20 mét.
Không cần thêm một nhịp xử lý, tiền vệ đội phó của Canada tung cú vô-lê chân phải đi chìm, găm thẳng vào góc dưới khung thành. Thủ môn Ronwen Williams bay người trong vô vọng. Khi bóng chạm lưới, toàn bộ băng ghế dự bị Canada tràn xuống sân. Một khoảnh khắc lịch sử vừa được tạo ra ở World Cup 2026.
Chiến thắng 1-0 trước Nam Phi đưa Canada lần đầu tiên giành vé vào vòng 1/8 World Cup, đồng thời đánh dấu bàn thắng quan trọng nhất trong lịch sử bóng đá nước này. Và người ghi dấu ấn ấy là Stephen Eustaquio - cầu thủ từng vượt qua những mất mát tưởng chừng có thể đánh gục bất kỳ ai.
Tuổi thơ ở Canada, trưởng thành tại Bồ Đào Nha
Stephen Antunes Eustaquio sinh ngày 21/12/1996 tại Leamington, bang Ontario (Canada). Khi mới 7 tuổi, gia đình anh chuyển tới Bồ Đào Nha sinh sống. Chính tại những sân bóng nhỏ ở vùng quê Bồ Đào Nha, Eustaquio học những bài học đầu tiên về bóng đá.
Năm 16 tuổi, anh khiến nhiều người ngạc nhiên khi rời đội U18 Leiria - CLB đang thi đấu ở giải trẻ cao nhất Bồ Đào Nha - để xuống chơi cho Nazarenos, đội bóng hạng Tư có nhiều cầu thủ ban ngày đi làm, cuối tuần mới đá bóng.
Quyết định tưởng như bước lùi ấy lại trở thành nền tảng cho sự nghiệp. Theo lời người anh Mauro, các đồng đội ở Nazarenos đều khỏe hơn và nhanh hơn rất nhiều. Muốn cạnh tranh, Eustaquio buộc phải đọc tình huống sớm, chuyền bóng nhanh và tư duy chiến thuật tốt hơn đối thủ.
Gia đình không có điều kiện tài chính, không đủ tiền mua thẻ tập gym, Eustaquio xin thực tập tại một phòng tập để được sử dụng miễn phí sau giờ làm.
Trong giai đoạn từ 16 đến 20 tuổi, anh gần như từ bỏ mọi thú vui của tuổi trẻ, không đồ chiên rán, không tiệc tùng, toàn bộ thời gian dành cho việc tập luyện.
Năm 2018, Cruz Azul đưa Eustaquio sang Mexico với nhiều kỳ vọng. Tuy nhiên, mọi thứ nhanh chóng trở thành cơn ác mộng. Anh bị đứt dây chằng chéo trước và phải nghỉ gần một năm. Khi bình phục, Eustaquio không còn chỗ đứng trong đội hình.
Thay vì từ bỏ, tiền vệ sinh năm 1996 quay lại Bồ Đào Nha làm lại từ đầu. Gia nhập Pacos de Ferreira, anh nhanh chóng trở thành trụ cột với 63 trận đá chính liên tiếp trong giai đoạn 2019-2021. Màn trình diễn ổn định giúp Porto quyết định chiêu mộ anh vào năm 2021.
Trong màu áo Porto, Eustaquio có hơn 100 lần ra sân, thi đấu tại Champions League, Europa League và FIFA Club World Cup 2025, trở thành một trong những tiền vệ trung tâm đáng tin cậy nhất của bóng đá Bồ Đào Nha.
Từ đội trẻ Bồ Đào Nha đến lời hứa với quê hương
Không nhiều người biết rằng Eustaquio từng khoác áo U21 Bồ Đào Nha, sát cánh cùng Joao Felix và Diogo Jota. Anh hoàn toàn có cơ hội tiếp tục theo đuổi màu áo đội tuyển Bồ Đào Nha, nhưng năm 2019 lại đưa ra quyết định quan trọng nhất sự nghiệp là chọn Canada.
Lý do được chính Eustaquio chia sẻ rất ngắn gọn với anh trai: "Canada đã cho gia đình chúng tôi tất cả. Giờ là lúc tôi đáp lại".
Ngày 15/11/2019, Eustaquio ra mắt đội tuyển quốc gia. Từ đó đến nay, anh luôn là hạt nhân nơi tuyến giữa, giữ vai trò đội phó và là cầu nối giữa hàng phòng ngự với hàng công.
World Cup 2022 tại Qatar không diễn ra như mong muốn khi anh phải thi đấu trong tình trạng quá tải thể lực. Để chuẩn bị cho World Cup 2026, Eustaquio chuyển sang LAFC theo dạng cho mượn từ tháng 2/2026 nhằm tích lũy cảm giác thi đấu và điều chỉnh thể trạng. Chính anh thừa nhận quyết định này giúp mình bước vào giải đấu với trạng thái tốt nhất.
Bi kịch lớn nhất cuộc đời
Sự nghiệp của Eustaquio là câu chuyện về nghị lực, nhưng cuộc sống của anh còn khắc nghiệt hơn nhiều. Năm 2022, mẹ anh, bà Esmeralda, được chẩn đoán mắc ung thư não. Bệnh tình tiến triển nhanh đến mức bà gần như không thể trò chuyện với con trai trong những tháng cuối đời. Vì sức khỏe, cả cha và mẹ đều không thể sang Qatar theo dõi World Cup 2022.
Ngày 15/4/2023 trở thành ký ức đau đớn nhất của Eustaquio. Anh bước ra sân thi đấu cho Porto như mọi khi, vẫn nhìn lên khán đài để tìm gia đình. nhưng không thấy ai. Điều anh không biết là chỉ vài giờ trước trận đấu, mẹ mình đã qua đời.
HLV Sérgio Conceicao thay anh ra ở phút 56 và chỉ nói rằng tình trạng của mẹ chuyển biến xấu. Khi trở lại phòng thay đồ, Eustaquio gặp bạn gái cùng bác sĩ điều trị của mẹ. Lúc ấy, anh mới biết toàn bộ sự thật.
Sau này, tiền vệ người Canada chia sẻ: "Tôi không muốn ích kỷ khi chỉ mong mẹ tiếp tục sống trong tình trạng như vậy".
HLV Conceicao cho anh nghỉ gần hai tuần. Eustaquio từ chối vì muốn tiếp tục thi đấu vì cha mình, nhưng bi kịch vẫn chưa kết thúc. Cha anh, ông Armando, nhiều năm làm việc trên các chuyến phà giữa Anh và Pháp để nuôi gia đình và giúp con trai theo đuổi giấc mơ bóng đá.
Hai cha con luôn gọi điện cho nhau sau mỗi trận đấu. Tháng 4/2024, sau khi kết thúc ca làm việc tại Pháp, ông Armando cảm thấy đau gần vai. Bác sĩ kết luận tim không có vấn đề nghiêm trọng. Ba tuần sau, ông lên cơn đau tim và qua đời. Chỉ trong chưa đầy 13 tháng, Eustaquio mất cả cha lẫn mẹ.
Người thủ lĩnh thầm lặng
Sau những biến cố, Eustaquio thay đổi hoàn toàn cách nhìn về cuộc sống. Anh từng nói trước World Cup 2026 rằng bây giờ mình thi đấu với suy nghĩ mỗi trận đều có thể là trận cuối cùng.
Điều đó khiến anh trân trọng từng phút xuất hiện trên sân. Ở trận gặp Nam Phi, Eustaquio đeo băng đội trưởng cho đến phút 75. Khi Alphonso Davies vào sân, anh lặng lẽ tháo băng và trao lại cho người đồng đội mà không cần bất kỳ cử chỉ phô trương nào.
HLV Jesse Marsch từng nhận xét: "Có lẽ cậu ấy là người trưởng thành nhất, điềm tĩnh nhất và đáng tin cậy nhất trong đội. Đôi khi mọi người không nhận ra, nhưng Eustaquio là một trong những nhân tố quan trọng nhất của cả dự án".
Khi tiếng còi mãn cuộc vang lên trên sân SoFi, các cầu thủ Canada ôm chầm lấy Eustaquio. Đó không chỉ là người ghi bàn thắng quyết định mà còn là cầu thủ đã biến tất cả đau thương thành động lực.
Esmeralda và Armando không còn cơ hội chứng kiến con trai thi đấu ở World Cup 2026, nhưng chắc hẳn, nếu có thể nhìn thấy từ một nơi nào đó, họ sẽ tự hào khi chứng kiến cậu bé từng rời Canada sang Bồ Đào Nha năm lên bảy tuổi nay trở thành người hùng của cả một đất nước.
