Một cầu thủ được trả bao nhiêu và đáng bao nhiêu là hai câu hỏi khác nhau. Ở những giải đấu có thị trường chuyển nhượng dày, khoảng cách giữa hai con số đó hẹp dần theo thời gian. Ở V-League thì không.

Mô hình nói gì

Chúng tôi xây mô hình định giá dựa trên phút thi đấu, chỉ số đóng góp bàn thắng, tuổi, thời hạn hợp đồng còn lại và hạng của câu lạc bộ. Mô hình giải thích được 71% biến thiên phí chuyển nhượng thực tế — đủ tốt để phần 29% còn lại đáng đặt câu hỏi.

Nhóm tiền vệ nội 22–25 tuổi là nơi mô hình và thị trường lệch nhau nhiều nhất.
Nhóm tiền vệ nội 22–25 tuổi là nơi mô hình và thị trường lệch nhau nhiều nhất.

Nhóm bị trả rẻ rõ nhất là tiền vệ trung tâm nội từ 22 đến 25 tuổi, đá chính đều nhưng không ghi bàn. Giá thị trường trung bình của nhóm này thấp hơn giá trị mô hình khoảng 34%.

Vì sao lệch

Lý do không phải vì các câu lạc bộ đánh giá sai chuyên môn. Nó nằm ở cấu trúc thị trường:

  • Không có thị trường thứ cấp — cầu thủ mua về gần như không bán lại được, nên mọi khoản chi bị coi là chi phí chứ không phải tài sản.
  • Hợp đồng còn dưới hai năm kéo giá xuống trung bình 34%, vì bên mua biết chỉ cần chờ.
  • Chỉ số đóng góp ngoài bàn thắng chưa được thu thập có hệ thống, nên thứ không đo được thì không trả tiền.

Chúng tôi biết cậu ấy đáng giá hơn. Nhưng nếu mua xong không bán lại được cho ai thì đó là chi phí, không phải đầu tư.

Giám đốc thể thao một câu lạc bộ V-League

Điều gì sẽ thay đổi con số này

Không phải tiền. Thứ thiếu là hạ tầng thông tin: dữ liệu tracking công khai, thời hạn hợp đồng minh bạch, và một cơ chế để thương vụ thứ cấp diễn ra được. Chừng nào ba thứ đó chưa có, khoảng lệch 34% sẽ còn nguyên.