“Kinh Công” là cái tên sinh viên vẫn hay gọi Đại học Kinh doanh và Công nghệ Hà Nội (HUBT) - ngắn, mộc mạc, có phần bình dị như chính cách đội bóng rổ nữ HUBT đã tồn tại nhiều năm qua. Ở những giải đấu lớn, họ thường không phải cái tên được chú ý trên nhánh đấu, càng không được đặt cạnh các nền bóng rổ sinh viên đã có truyền thống. HUBT thường đến, chơi hết mình, rồi rời giải sớm trước khi kịp tạo ra quá nhiều tiếng vang.

Vốn dĩ, nền bóng rổ của HUBT chưa bao giờ thực sự nghiêm túc được xem là một nền bóng rổ đủ sức cạnh tranh với những "bà lớn, ông lớn". Năm 2024, trong khi đội nam của họ chật vật ở vòng bảng, đội nữ của họ thua tan nát trước Học viện Tài chính (AOF) và dừng bước ngay từ vòng bảng trong sự bất lực, vì đó chính là khoảng cách giữa họ và những trường tên tuổi. Đến năm sau, họ hạ gục UEB, nhưng lại thất bại trước UNETI và một lần nữa phải sống với sự bất lực rằng đây có lẽ là giới hạn của chính họ. HUBT, với những điều vĩ đại và phép màu, có lẽ không thuộc về nhau.
Cho đến NUC 2026 miền Bắc, khi HUBT nữ vượt qua vòng bảng với 2 thắng lợi áp đảo trước ĐH Thủy Lợi (TLU) và Học viện Ngoại giao (DAV). Đến vòng tứ kết, họ tiếp tục thắng nghẹt thở đầy bất ngờ trước ĐH Bách Khoa (HUST) và lọt bán kết, và chỉ 1 điểm ấy đã thay đổi cách người ta nhìn về Kinh Công. Không phải vì HUBT bỗng trở thành một thế lực mới của bóng rổ nữ sau một đêm, mà bởi lần đầu tiên, họ cho thấy mình có thể đứng trong những khoảnh khắc quan trọng nhất của một giải đấu lớn mà không run sợ. Họ không đi tiếp nhờ một câu chuyện cảm động, mà đi tiếp vì đã chơi đủ tốt để xứng đáng.
Bán kết là giới hạn mới, nhưng trận tranh vé dự Chung kết Toàn quốc trước ĐH Quốc gia Hà Nội (VNU) mới là nơi hành trình ấy trở nên đáng nhớ nhất. VNU - vốn là đương kim vô địch, có bề dày, chiều sâu đội hình và sự từng trải của một tập thể đã quá quen với những trận đấu lớn và văn hóa chiến thắng, đứng trước HUBT không khác gì những người khổng lồ. HUBT dù thua nhưng không bị nuốt chửng, và thậm chí đã có những quãng thời gian Kinh Công chơi lấn lướt khi buộc đối thủ phải thực sự nghiêm túc. HUBT đã thực sự chiến đấu đến tận tiếng còi cuối cùng.
Ở phía sau mùa giải ấy là Nguyễn Như Hiếu, người vừa thi đấu cho đội nam HUBT vừa dẫn dắt đội nữ. Đó là chi tiết rất "sinh viên" của câu chuyện này, khi không có một bộ máy hào nhoáng, chỉ có những người chơi bóng tự gánh thêm việc để đội bóng mình có thể đi xa hơn một chút. Trước NUC, đội nữ HUBT cũng đã vào đến tứ kết VCBC rồi dừng bước trước NEU — một kết quả không hề nhỏ với một tập thể lâu nay thường bị nhìn như nhược tiểu.
HUBT chưa thể có vé đến Chung kết Toàn quốc. Nhưng với Kinh Công, mùa giải này không phải một thất bại để tiếc nuối. Từ một cái tên thường bị bỏ qua, HUBT đã có một trận bán kết, một trận tranh vé toàn quốc và quan trọng nhất, đó là một lý do để tin rằng đây mới chỉ là khởi đầu.














Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận và tương tác với cộng đồng