Khi cú ném 3 điểm buzzer-beater của Thanh Nhàn đi vào rổ, tiếng còi vang lên, cả nhà thi đấu trường ĐH Bách Khoa - TP.HCM như vỡ tung. Với đội nữ của trường ĐH Sư Phạm TDTT Hà Nội (HUPES), đó không chỉ là khoảnh khắc kết thúc một trận chung kết trước ĐH Ngoại Thương (FTU). Nó là nốt thăng cho cả một hành trình đã bị ngắt quãng suốt 1 năm.

Năm 2024, đội nữ HUPES vô địch miền Bắc, trước khi xưng bá toàn quốc và lên ngôi vô địch quốc gia NUC. Họ không chỉ thắng, mà họ tạo cảm giác về một tập thể đã biết trước mình phải làm gì trong những thời điểm quan trọng nhất. HUPES khi ấy là đội bóng mà phần còn lại của giải đấu phải tìm cách đuổi theo.
Rồi đến NUC 2025, HUPES không xuất hiện. Sự vắng mặt ấy tạo ra một kiểu khoảng trống rất khác với thất bại, khi một đội thua vẫn còn trận đấu để nhớ, còn một tỷ số để day dứt, còn cơ hội để nói về điều lẽ ra có thể xảy ra. HUPES thì không có điều đó, khi còn không có cơ hội để cố bảo vệ nó.
Thế nhưng, NUC 2026 đã đem đến câu trả lời.
HUPES trở lại từ miền Bắc với vị thế nhà vô địch khu vực khi hạ gục FTU ở trận chung kết, nhưng khi bước vào vòng chung kết toàn quốc, quá khứ không còn mang nhiều giá trị. Không ai được vào bán kết nhờ chiếc cúp của 2 năm trước, và HUPES phải tự xây lại vị thế của mình bằng từng trận đấu. Họ thắng ĐHQG Hà Nội 56-39, vượt qua Hoa Sen 58-39, và đến bán kết, HUPES hạ tiếp ĐH Kinh tế TP.HCM 58-42.
Đó là phẩm chất của một đội bóng trưởng thành.
Ở trận chung kết, đối đầu với chính một địch thủ mà mình đã từng đánh bại, hẳn ai cũng sẽ cảm thấy áp lực rằng liệu bản thân có thể lặp lại được chiến tích đó hay không. Khi bạn từng hạ gục họ 1 lần, họ sẽ biết rõ bạn định làm gì, nghĩ gì, và tinh thần chiến đấu khi đó sẽ khủng khiếp hơn gấp bội - vì bạn là người đang đứng giữa họ và vinh quang cuối cùng.
Thế nhưng, HUPES đã hạ gục FTU với cách biệt lên tới 24 điểm trong một trận chung kết cấp quốc gia, trở lại ngai vàng NUC đầy xứng đáng với thực lực không thể chối cãi. Điều đó được tạo nên từ việc một đội bóng trở lại sau 1 năm biến mất, từ áp lực của danh hiệu cũ, từ những trận thắng không ồn ào ở vòng bảng, và từ khả năng giữ bình tĩnh khi trận đấu cuối cùng có lúc diễn ra theo cách họ mong muốn.
HUPES không bảo vệ ngôi vô địch năm 2024, bởi họ đã không có mặt ở NUC 2025 để làm điều đó. Họ làm một việc khó hơn nhiều, đó là giành lại nó trước sự hoài nghi.
Và vì thế, chức vô địch NUC 2026 không phải là sự hoài niệm về một nữ vương cũ. Nó là lời khẳng định rằng 1 năm vắng mặt có thể làm hành trình bị gián đoạn, nhưng không thể xóa đi bản lĩnh của một tập thể.
Khi HUPES trở lại, họ không xin lại ngai vàng, mà đã tự tay đoạt lại nó.










Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận và tương tác với cộng đồng