Tiếng còi mãn cuộc trên sân Pakansari vang lên, khép lại chiến thắng 3-0 của tuyển Việt Nam trước Indonesia. Trong bầu không khí nặng trĩu của hơn ba vạn khán giả chủ nhà, các cầu thủ Indonesia đổ gục xuống mặt cỏ, nhiều người lặng người nhìn lên khán đài như chưa thể tin đội bóng của mình vừa thất bại ngay tại nơi được xem là điểm tựa lớn nhất.

Ở phía đối diện, tuyển Việt Nam lại tạo nên một khung cảnh hoàn toàn trái ngược. Không có màn ăn mừng cuồng nhiệt, không có những cái ôm kéo dài hay những cú trượt trên mặt cỏ đầy cảm xúc. Thành Chung bình thản vuốt lại mái tóc trước khi tiến về phía khán đài cảm ơn người hâm mộ, trong khi các đồng đội chỉ nở nụ cười nhẹ như thể vừa hoàn thành một công việc vốn dĩ phải hoàn thành.
Có lẽ, đó mới là hình ảnh đắt giá nhất của trận đấu. Bởi nếu cách đây vài năm, đánh bại Indonesia ngay trên sân Pakansari sẽ được xem là một chiến tích để đời thì hôm nay, chiến thắng ấy lại được đón nhận bằng sự điềm tĩnh của một đội bóng không còn coi sân khách là nỗi ám ảnh. Điều thay đổi không đơn thuần là trình độ chuyên môn, mà là tâm thế thi đấu - thứ vốn rất khó đo đếm nhưng lại quyết định ranh giới giữa một đội bóng mạnh và một đội bóng thực sự lớn.
Trong nhiều năm, mỗi chuyến làm khách của tuyển Việt Nam tại Indonesia, Thái Lan hay Malaysia đều đi kèm với cảm giác bất an. Áp lực từ những "chảo lửa" luôn khiến các cầu thủ ít nhiều đánh mất sự tự tin. Không ít tuyển thủ từng thừa nhận họ bị ngợp bởi tiếng la ó kéo dài suốt 90 phút, bởi sức ép khổng lồ từ khán đài và cả những màn khiêu khích đến từ đối thủ. Chính vì vậy, những trận đấu trên sân khách thường được đặt mục tiêu "không thua" trước khi nghĩ đến chuyện giành chiến thắng.
Ngay cả thế hệ vàng của HLV Park Hang-seo cũng không nằm ngoài quy luật ấy. Dù sở hữu tập thể từng vào chung kết U23 châu Á, vô địch AFF Cup và nhiều lần làm nên lịch sử, tuyển Việt Nam vẫn hiếm khi bước vào các chuyến làm khách trước Indonesia hay Thái Lan với tư thế của đội bóng áp đặt cuộc chơi. Trận hòa 2-2 trên sân Bukit Jalil ở chung kết lượt đi AFF Cup 2018 từng được xem là kết quả thành công, bởi thời điểm đó, giữ được lợi thế trước hơn tám vạn khán giả Malaysia đã là điều không hề đơn giản.
HLV Kim Sang Sik không xóa bỏ sức ép trên sân khách. Điều đó là bất khả thi. Nhưng ông khiến các học trò không còn bị sức ép chi phối. Đó là sự khác biệt lớn nhất.
Từ những chiến thắng đơn lẻ đến sự thay đổi trong ADN của cả nền bóng đá
Nếu chỉ nhìn vào trận thắng Indonesia tại Pakansari, nhiều người có thể cho rằng đó là một màn trình diễn xuất sắc đúng thời điểm. Nhưng đặt chiến thắng ấy vào hành trình hơn một năm qua, có thể thấy đây không còn là hiện tượng, mà đã trở thành một xu hướng rõ ràng.

Cuộc cách mạng ấy bắt đầu từ các đội tuyển trẻ. Ở chung kết U23 Đông Nam Á 2025, U23 Việt Nam phải đối đầu chủ nhà Indonesia trên sân Gelora Bung Karno với gần 36.000 khán giả phủ kín khán đài. Đó là bầu không khí mà rất nhiều đội bóng trong khu vực từng đánh mất chính mình. Indonesia cố gắng kéo trận đấu vào cuộc chiến thể lực, tốc độ và cảm xúc để tận dụng lợi thế sân nhà. Nhưng U23 Việt Nam không bị cuốn theo.
Các học trò của HLV Kim Sang Sik vẫn triển khai bóng mạch lạc, kiên nhẫn kiểm soát nhịp độ và chờ đúng thời điểm để tung đòn quyết định. Bàn thắng của Công Phương không chỉ mang về chức vô địch thứ ba liên tiếp, mà còn mở ra niềm tin rằng các đội tuyển Việt Nam hoàn toàn có thể bước vào những "chảo lửa" với sự bình thản.
Ít tháng sau, tại SEA Games 33, bản lĩnh ấy được thử thách ở mức độ khắc nghiệt hơn. U23 Việt Nam bị Thái Lan dẫn trước hai bàn ngay trong hiệp một của trận chung kết trên sân Rajamangala. Trong quá khứ, rất ít đội bóng Đông Nam Á có thể lật ngược thế cờ trước Thái Lan ngay tại Bangkok khi đã bị dẫn hai bàn.
Nhưng Kim Sang Sik không hoảng hốt. Ông điều chỉnh hệ thống chiến thuật trong giờ nghỉ, thay đổi cách tiếp cận trận đấu và giúp U23 Việt Nam ghi ba bàn thắng để hoàn tất màn ngược dòng 3-2. Điều đáng nói không chỉ nằm ở tỷ số, mà ở cách các cầu thủ giữ được sự bình tĩnh khi đứng giữa sức ép khổng lồ từ hàng vạn khán giả chủ nhà.
Đầu năm 2026, khi U23 Việt Nam đánh bại chủ nhà Saudi Arabia tại VCK U23 châu Á để mở ra hành trình giành hạng Ba lịch sử, nhiều người bắt đầu nhận ra đây không còn là câu chuyện của riêng Đông Nam Á. Các đội tuyển Việt Nam dưới thời HLV Kim Sang Sik đang hình thành một bản lĩnh mới, nơi sân khách không còn là yếu tố tạo ra sự khác biệt về tâm lý.
Những chiến thắng ấy diễn ra ở các cấp độ khác nhau, trước những đối thủ khác nhau và trong những hoàn cảnh khác nhau, nhưng đều có chung một điểm: các cầu thủ Việt Nam không còn thi đấu với tâm lý của đội đi làm khách. Họ thi đấu như thể đó là sân của chính mình.
Giá trị lớn nhất của Kim Sang Sik là thay đổi tâm thế chiến thắng
Đội tuyển quốc gia chính là minh chứng rõ nhất cho sự chuyển biến ấy. Trận chung kết lượt về ASEAN Cup 2024 trên sân Rajamangala vẫn được xem là một trong những trận đấu nhiều cảm xúc nhất của bóng đá Việt Nam những năm gần đây. Đó là trận đấu có đủ mọi yếu tố để khiến một đội bóng đánh mất sự tỉnh táo: bàn thắng gây tranh cãi của Supachok, chiếc thẻ đỏ của cầu thủ chủ nhà, chấn thương nghiêm trọng của Xuân Son cùng những tiếng la ó kéo dài từ khán đài.

Nhưng tuyển Việt Nam không sụp đổ. Họ không bị cuốn vào tranh cãi, không để cảm xúc lấn át lý trí, cũng không chọn cách co cụm bảo vệ thành quả. Đội bóng của Kim Sang Sik vẫn giữ cấu trúc chiến thuật, vẫn kiên trì với cách chơi đã chuẩn bị và cuối cùng giành chiến thắng ngay trên sân của đối thủ lớn nhất khu vực.
Pakansari chỉ là sự tiếp nối của Rajamangala. Indonesia trước trận đã chuẩn bị mọi thứ để gây áp lực lên tuyển Việt Nam. Truyền thông liên tục nhắc lại những va chạm trong quá khứ, các cầu thủ chủ nhà phát đi những thông điệp đầy tính khiêu khích, còn gần ba vạn khán giả biến Pakansari thành biển âm thanh ngay từ lúc hai đội khởi động. Nhưng tuyển Việt Nam không phản ứng theo cách Indonesia mong muốn.
Họ để đối thủ cầm bóng khi cần, tăng tốc đúng thời điểm, khai thác triệt để những khoảng trống trong hệ thống phòng ngự và kết liễu trận đấu bằng ba bàn thắng đầy thuyết phục. Quan trọng hơn, ngay cả sau khi chiến thắng đã nằm trong tay, các cầu thủ vẫn giữ được sự bình thản hiếm thấy. Đó là hình ảnh của một tập thể trưởng thành.
Nhiều HLV có thể mang đến những sơ đồ chiến thuật mới, những phương án pressing hiện đại hay cách vận hành khác biệt. Nhưng không nhiều người đủ khả năng thay đổi cách một đội bóng nhìn nhận chính mình.
Di sản lớn nhất mà HLV Kim Sang Sik đang tạo dựng không chỉ là những chiến thắng hay danh hiệu, mà là thay đổi bản lĩnh của bóng đá Việt Nam trên sân khách. Các đội tuyển Việt Nam giờ đây không còn bước vào những "chảo lửa" với tâm thế chống đỡ, mà với niềm tin có thể kiểm soát và giành chiến thắng.
Vì thế, chiến thắng 3-0 trước Indonesia tại Pakansari được đón nhận bằng sự bình thản, như một kết quả tất yếu. Khi nỗi sợ sân khách không còn tồn tại, bóng đá Việt Nam mới thực sự sẵn sàng chinh phục những đỉnh cao lớn hơn.












Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận và tương tác với cộng đồng