Pep Guardiola đã rời Manchester City, nhưng ảnh hưởng của ông vẫn phủ bóng lên Premier League. Sau một thập kỷ, chiến lược gia người Tây Ban Nha không chỉ tạo nên một đội bóng thống trị mà còn góp phần thay đổi văn hóa chiến thuật của bóng đá Anh. Vì thế, mùa giải 2026/27 không đơn thuần là mùa đầu tiên của Man City dưới thời Enzo Maresca. Đây còn có thể là mùa giải đầu tiên Premier League thực sự bước vào thời kỳ hậu Guardiola.

Ngay vòng đấu mở màn đã xuất hiện những dấu hiệu khác biệt. Trong 10 trận đầu tiên, có tới 7 trận chứng kiến đội kiểm soát bóng nhiều hơn không thể giành chiến thắng. Liverpool cầm bóng 60% và tung ra 27 cú sút nhưng chỉ hòa Newcastle. Man United kiểm soát tới 71% nhưng thua Hull City. Tottenham có 60% bóng nhưng nhận thất bại 0-3. Nottingham Forest, Sunderland và Crystal Palace cũng không thể giành chiến thắng dù kiểm soát bóng nhiều hơn. Đến thứ Hai, Fulham tiếp tục bổ sung một ví dụ khi cầm bóng 62% nhưng vẫn thua Chelsea 2-3.

Những kết quả ấy chưa đủ để khẳng định Premier League đã bước sang một kỷ nguyên hoàn toàn mới. Tuy nhiên, bên cạnh con số về kiểm soát bóng, nhịp độ trận đấu, khả năng chuyển trạng thái và yêu cầu thể chất đang tạo ra cảm giác rất khác.

10 năm Guardiola và cuộc cách mạng kiểm soát bóng

Muốn hiểu điều gì đang thay đổi, trước hết phải nhìn lại ảnh hưởng của Guardiola. Khi chiến lược gia người Tây Ban Nha đến Man City năm 2016, kiểm soát bóng vốn không phải khái niệm mới. Nhưng Guardiola biến nó thành một hệ thống hoàn chỉnh, trong đó việc giữ bóng vừa phục vụ tấn công vừa đóng vai trò phòng ngự.

Nếu City có bóng, đối thủ không thể tấn công. Nếu họ luân chuyển bóng đủ tốt, đối phương phải di chuyển liên tục và để lộ khoảng trống. Kiểm soát bóng vì thế trở thành một hình thức kiểm soát không gian.

Guardiola từng nói ông muốn đội bóng kiểm soát 100% thời lượng trận đấu. Dù phát biểu này xuất phát từ mong muốn hạn chế việc mất bóng ở những khu vực nguy hiểm, nó nhanh chóng trở thành biểu tượng cho triết lý của ông.

Trong một thập kỷ Guardiola dẫn dắt Man City, đội có ít bóng hơn đối thủ tại Premier League chỉ thắng trung bình khoảng 30-35% số trận. Con số này từng xuống mức 28% ở mùa 2021/22. Những thống kê đó phần nào cho thấy mối liên hệ rất mạnh giữa quyền kiểm soát bóng và kết quả trong giai đoạn Guardiola thống trị bóng đá Anh.

Man City thời Maresca mở màn mùa giải bằng chiến thắng 2-1 ở Ngoại hạng Anh (Ảnh: Getty Imges)
Man City thời Maresca mở màn mùa giải bằng chiến thắng 2-1 ở Ngoại hạng Anh (Ảnh: Getty Imges)

Ảnh hưởng ấy lan rộng ra toàn giải đấu. Các đội Premier League ngày càng chú trọng khả năng triển khai bóng từ tuyến dưới. Trung vệ phải chuyền tốt hơn, tiền vệ phải hiểu vị trí, hậu vệ biên phải biết khi nào dâng cao và khi nào bó vào trong. Thậm chí thủ môn cũng trở thành một phần quan trọng trong quá trình xây dựng đợt tấn công.

Nhưng có một nghịch lý đáng chú ý: chính Man City của Guardiola cũng dần thay đổi. Ở những mùa cuối, đội bóng không còn phụ thuộc tuyệt đối vào việc kiểm soát bóng. City có thể chơi trực diện hơn, khai thác khoảng trống phía sau hàng phòng ngự và tăng tốc ngay khi đối phương mất cân bằng.

Điều đó cho thấy "Guardiola-ism" chưa bao giờ đứng yên. Kiểm soát bóng không phải mục đích cuối cùng mà là công cụ để kiểm soát trận đấu. Premier League hiện tại có thể chỉ đang tiếp tục quá trình tiến hóa ấy.

Vòng đấu mở màn mùa giải mới tạo ra một bảng thống kê đáng chú ý:

Đội bóng

Kiểm soát bóng

Kết quả

Liverpool

60%

Hòa Newcastle

Manchester United

71%

Thua Hull City

Tottenham

60%

Thua 0-3

Nottingham Forest

56%

Thua

Sunderland

62%

Thua

Crystal Palace

58%

Thua

Fulham

62%

Thua Chelsea 2-3

Tổng cộng, 7/10 trận trong vòng đấu mở màn chứng kiến đội kiểm soát bóng nhiều hơn không thể giành chiến thắng. Đây là con số đủ lớn để tạo ra sự chú ý, nhưng chưa đủ lớn để kết luận rằng quyền kiểm soát bóng đã mất giá trị. Một vòng đấu vẫn chỉ là mẫu dữ liệu rất nhỏ và những tỷ lệ này hoàn toàn có thể đảo chiều trong các vòng tiếp theo.

Hơn nữa, các đội mạnh thường có xu hướng kiểm soát bóng nhiều hơn nên những con số này vốn đã có sự thiên lệch. Kiểm soát bóng chưa bao giờ là chỉ số bảo đảm chiến thắng. Những thống kê như bàn thắng kỳ vọng thường phản ánh rõ hơn chất lượng cơ hội mà một đội tạo ra.

Điều đáng nói nằm ở chỗ khác: các đội ngày càng giỏi trong việc phòng ngự trước những đối thủ muốn kiểm soát bóng. Khi cấu trúc phòng ngự, pressing và khả năng thu hẹp không gian ngày càng hoàn thiện, việc giữ bóng trong thời gian dài không còn tự động tạo ra lợi thế.

Bóng đá đang chuyển từ việc kiểm soát bóng sang kiểm soát những thời điểm quan trọng. Fulham là ví dụ mới nhất. Đội chủ nhà có 62% thời lượng kiểm soát bóng nhưng Chelsea mới là đội tạo ra những khoảnh khắc có sức sát thương lớn hơn. Chỉ sau 31 giây, Joao Pedro đã mở tỷ số. Morgan Rogers giúp Chelsea tái lập lợi thế trước giờ nghỉ, còn Cole Palmer nâng tỷ số lên 3-1 trước khi Fulham rút ngắn cách biệt. Chelsea cuối cùng thắng 3-2 trong trận đấu đầu tiên của Xabi Alonso tại Premier League.

Fulham có bóng nhiều hơn, nhưng Chelsea kiểm soát tốt hơn những khoảnh khắc quyết định. Đó có thể là một trong những bài học quan trọng nhất từ vòng mở màn.

Tốc độ, thể chất và những pha chuyển trạng thái được lập trình

Điều đáng chú ý hơn cả những con số kiểm soát bóng là nhịp độ của các trận đấu. Premier League vòng đầu tiên mang tới cảm giác rất khác: các trận đấu diễn ra theo từng đợt tăng tốc, với những khoảng thời gian mà cả đội đồng loạt chuyển từ phòng ngự sang tấn công.

Bàn thắng của Anthony Elanga cho Newcastle trước Liverpool là ví dụ tiêu biểu. Pha tấn công chỉ kéo dài khoảng 12 giây, trải qua hai đường chuyền và đưa bóng đi khoảng 70m theo một đường gần như thẳng. Đó là một pha bóng cho thấy tốc độ và khả năng phối hợp tập thể có thể tạo ra khác biệt lớn mà không cần quá nhiều đường chuyền.

Thoạt nhìn, đó là bóng đá trực diện. Nhưng thực chất nó đòi hỏi sự tổ chức rất cao. Cầu thủ phải biết khi nào tăng tốc, ai chạy trước, ai giữ vị trí, ai nhận bóng và ai tạo khoảng trống. Đó không phải sự hỗn loạn. Đó là tốc độ được lập trình.

Anthony Elanga của Newcastle ăn mừng bàn thắng tuyệt đẹp vào lưới Liverpool (Ảnh: Shutterstock)
Anthony Elanga của Newcastle ăn mừng bàn thắng tuyệt đẹp vào lưới Liverpool (Ảnh: Shutterstock)

Mô hình ấy xuất hiện ở nhiều trận đấu trong vòng mở màn. Các đội không nhất thiết tìm cách cầm bóng thật lâu. Họ tìm kiếm những thời điểm đối phương mất cân bằng để lập tức tấn công. Một đường chuyền sai, một tiền vệ nhận bóng quay lưng, một hậu vệ dâng quá cao hoặc một pha tranh chấp giành được ở giữa sân đều có thể trở thành tín hiệu để cả đội tăng tốc.

Vì thế, thứ bóng đá đang xuất hiện không phải sự từ bỏ kiểm soát bóng. Nó là bước tiến tiếp theo: kiểm soát thời điểm cần tăng tốc. Tốc độ cũng không thể tồn tại nếu thiếu nền tảng thể chất. Premier League vốn đã nổi tiếng với cường độ cao, nhưng những gì xuất hiện trong vòng mở màn cho thấy các đội đang đẩy xu hướng này thêm một bước.

Cầu thủ được lựa chọn không chỉ vì kỹ thuật. Khả năng thắng tranh chấp, dẫn bóng ở tốc độ cao, chạy không bóng và duy trì cường độ cũng ngày càng quan trọng. Một cầu thủ mạnh có thể giữ bóng dưới áp lực. Một cầu thủ nhanh có thể biến khoảng trống nhỏ thành cơ hội. Một cầu thủ có khả năng chạy liên tục có thể kéo giãn hàng phòng ngự.

Khi những phẩm chất đó được đặt trong một hệ thống chiến thuật chặt chẽ, kết quả là thứ bóng đá có tốc độ rất cao nhưng vẫn được kiểm soát. Đây là điểm cần phân biệt giữa bóng đá hỗn loạn và bóng đá tốc độ cao.

Những gì Premier League thể hiện trong vòng mở màn không phải sự hỗn loạn. Đó là những pha tăng tốc có chủ đích, được chuẩn bị từ trước và kích hoạt ở những thời điểm cụ thể. Một đường chuyền sai có thể là tín hiệu. Một pha đoạt bóng ở giữa sân có thể là tín hiệu. Một hậu vệ dâng cao quá mức có thể là tín hiệu. Ngay lập tức, các cầu thủ phía trên tăng tốc.

Điều này cũng giải thích tại sao sức mạnh thể chất ngày càng quan trọng. Khi khoảng thời gian chuyển từ phòng ngự sang tấn công chỉ kéo dài vài giây, cầu thủ phải có khả năng thực hiện hành động ở cường độ cao ngay lập tức.

Nhịp độ trận đấu cũng đang thay đổi. Ba trận đấu diễn ra vào Chủ nhật đều chứng kiến 9 hoặc 10 cầu thủ được tung vào sân trong khoảng 40 phút cuối. Điều đó tạo ra cảm giác trận đấu được chia thành nhiều giai đoạn chiến thuật, với những cầu thủ mới liên tục được đưa vào để thay đổi cục diện.

Khi đối thủ bắt đầu xuống sức, một tiền đạo nhanh được tung vào. Khi đội cần giành lại quyền kiểm soát, một tiền vệ giàu sức mạnh xuất hiện. Khi cần bảo vệ lợi thế, một cầu thủ có khả năng tranh chấp tốt được đưa vào sân. Trận đấu vì thế trở thành chuỗi những cuộc đấu nhỏ nối tiếp nhau. Đây là điều khiến bóng đá hiện đại ngày càng giống một cuộc đấu chiến thuật kéo dài 90 phút, trong đó HLV liên tục phản ứng với những thay đổi về tỷ số, thể lực và không gian.

Các HLV mới cũng góp phần thúc đẩy xu hướng này. Matthias Jaissle tại Newcastle là một trong những cái tên đáng chú ý với cách tiếp cận giàu năng lượng, đề cao pressing và chuyển trạng thái. Roberto De Zerbi tại Tottenham cũng mang tới một triết lý dựa trên khả năng kiểm soát bóng nhưng luôn tìm cách tạo ra những khoảng trống và thời điểm để tấn công nhanh. Điểm chung là họ không muốn đội bóng chỉ giữ bóng để giữ bóng. Kiểm soát phải phục vụ cho việc tạo cơ hội.

Khi gần như mọi đội bóng đều đã học được cách triển khai bóng và chống pressing, lợi thế không còn nằm ở việc ai có thể chuyền bóng nhiều nhất mà ở việc ai có thể tạo ra khác biệt nhanh nhất.

Enzo Maresca là người đứng trước bài toán đặc biệt nhất. Là người kế nhiệm Guardiola tại Man City, ông mang theo nhiều nguyên tắc của trường phái kiểm soát bóng. Nhưng chính Maresca sẽ phải trả lời câu hỏi mà Premier League đang đặt ra: làm thế nào để duy trì quyền kiểm soát nhưng không trở nên quá an toàn?

Giữ bóng giúp giảm nguy cơ bị phản công. Nhưng nếu mọi đường chuyền đều nhằm duy trì quyền kiểm soát, đội bóng có thể trở nên dễ đoán. Ngược lại, chơi trực diện và mạo hiểm hơn có thể tạo ra nhiều cơ hội nhưng cũng khiến đội dễ mất cấu trúc. Câu trả lời có lẽ không phải lựa chọn một trong hai.

Bóng đá thời hậu Guardiola có thể là bóng đá biết khi nào kiểm soát và khi nào tăng tốc. Chelsea chính là ví dụ thú vị ở vòng đấu đầu tiên. Đội bóng của Xabi Alonso không cần kiểm soát bóng vượt trội để đánh bại Fulham. Ba bàn thắng của Chelsea cho thấy khả năng phối hợp nhanh và khai thác khoảng trống của bộ ba Joao Pedro, Morgan Rogers và Cole Palmer. Cả ba đều ghi bàn, trong khi Palmer còn đóng góp một pha kiến tạo.

Trận đấu cũng cho thấy mặt trái của bóng đá tốc độ. Chelsea tạo ra nhiều khoảnh khắc ấn tượng nhưng vẫn để Fulham ghi hai bàn. Vì vậy, tốc độ và sức mạnh không thể giải quyết mọi vấn đề. Một đội bóng muốn cạnh tranh chức vô địch vẫn cần sự ổn định, khả năng kiểm soát và phòng ngự đủ chắc chắn.

Premier League có thể đang chuyển hướng, nhưng không phải chuyển sang một thứ bóng đá đơn giản hơn. Ngược lại, yêu cầu chiến thuật có thể còn phức tạp hơn trước. Đội bóng phải biết kiểm soát khi cần, tăng tốc khi có cơ hội và giảm tốc khi mất quyền chủ động. Một trận đấu có thể liên tục chuyển đổi giữa ba trạng thái ấy. Vì thế, thời hậu Guardiola không đồng nghĩa với thời kỳ chống lại Guardiola.

Những nguyên tắc về vị trí, không gian và kiểm soát bóng vẫn còn nguyên giá trị. Nhưng chúng đang được bổ sung bằng tốc độ, thể chất và những pha chuyển trạng thái được tính toán kỹ lưỡng.

Một vòng đấu chưa thể tạo ra một cuộc cách mạng. 7/10 trận có đội kiểm soát bóng nhiều hơn nhưng không thắng hoàn toàn có thể chỉ là sự trùng hợp. Man United có thể sớm chứng minh rằng 71% kiểm soát bóng vẫn đủ để giành chiến thắng. Fulham cũng có thể đánh bại một đối thủ khác dù tiếp tục kiểm soát bóng nhiều.

Nhưng nếu phải tìm một dấu hiệu cho thấy Ngoại hạng Anh đang thay đổi, vòng mở màn đã cung cấp đủ dữ kiện để đặt câu hỏi. Từ Liverpool, MU, Tottenham đến Fulham, quyền kiểm soát bóng không bảo đảm chiến thắng. Trong khi đó, Newcastle cho thấy một pha tấn công 12 giây có thể tạo ra khác biệt, còn Chelsea chỉ cần 31 giây để Joao Pedro mở tỷ số trước Fulham.

Đó có thể là hình ảnh tiêu biểu cho Premier League mới.