Nhà thi đấu Khoa Giáo dục thể chất, Đại học Đà Nẵng những ngày diễn ra vòng loại giải bóng chuyền sinh viên toàn quốc 2026 khu vực miền Trung luôn rộn ràng tiếng cổ vũ. Giữa những hàng ghế dành cho người hâm mộ, ông Bùi Văn Chương và vợ dễ dàng được nhận ra bởi mái tóc bạc trắng. Hai ông bà chăm chú dõi theo từng pha bóng của Trường ĐH Vinh, nơi cháu ngoại Đậu Bá Mạnh đang thi đấu.

Không chỉ có hai ông bà, phía sau Mạnh còn là hơn 10 người thân thuộc ba thế hệ từ Nghệ An vào Đà Nẵng. Các cô, dì, cậu, chú cùng anh chị em trong gia đình đã thu xếp công việc để lên đường, tạo thành một nhóm cổ động viên đặc biệt trên khán đài.
“Khi nghe tin cháu vào Đà Nẵng thi đấu, tôi bàn với các con cháu hay cả nhà làm một chuyến vào Đà Nẵng, vừa để thăm con cháu trong này, vừa cổ vũ đứa cháu ngoại. Thế là gia đình gồm ba thế hệ lên đường trước ngày thi đấu 3 ngày”, ông Chương kể.
Bố mẹ Mạnh vì điều kiện công việc không thể vào Đà Nẵng, nhưng những người thân khác trong gia đình đã thay nhau có mặt. Với Mạnh, đây là lần đầu tiên em thi đấu xa nhà đến vậy và cũng là lần hiếm hoi có đông đủ người thân trực tiếp ngồi trên khán đài theo dõi từng pha bóng.

Ở tuổi gần 80, ông Chương không xem quãng đường hơn 600 km là một trở ngại. Ông đi xe khách cùng gia đình và vẫn giữ vẻ khỏe khoắn, hào hứng khi kể về chuyến đi.
“Tôi không thấy mệt mỏi gì với quãng đường đi lại. Trước đây mình làm cơ khí, công tác nhiều nên đi xa cũng quen rồi”, ông Chương nói.
Bóng chuyền vốn không phải môn thể thao xa lạ với ông Chương. Hơn 50 năm qua, ông vừa chơi vừa theo dõi bóng chuyền, từng tham gia xây dựng đội bóng của đơn vị và đưa đội đi thi đấu ở nhiều giải. Trước đây, ông làm công tác Đoàn tại một đơn vị cơ khí thuộc Bộ Nông nghiệp (cũ), còn bà cũng từng là một tay đập của cơ quan.
Vì gắn bó với bóng chuyền suốt nhiều năm, ông Chương theo dõi trận đấu của cháu khá kỹ. Mỗi khi Trường ĐH Vinh đổi sân, gia đình lại di chuyển về phía khu vực của đội. Bà đứng sát gần sân để cổ vũ, trong khi ông Chương chăm chú dõi theo cách Mạnh bắt bước một, phòng thủ và phối hợp cùng đồng đội.

Trước giờ thi đấu, ông cũng không quên nhắc cháu ngoại về vị trí libero mà Mạnh đang đảm nhiệm. “Mạnh bắt bước 1 tốt và libero là vị trí quan trọng. Tôi yên tâm với cháu nhưng căn dặn đừng chủ quan. Người xưa dạy, cẩn tắc vô áy náy, vào sân cũng như khi lái xe, phải rất cẩn thận”, ông Chương nói.
Không chỉ theo dõi cháu ngoại, ông Chương còn trò chuyện và đưa ra những góp ý với các VĐV Trường ĐH Vinh. Trong đó có Lê Văn Hưng, người bạn thân quê Hà Tĩnh, đang thi đấu cùng đội với Mạnh.
Trong những cuộc trò chuyện trước trận, ông Chương lưu ý Hưng về cách xử lý bóng khi thi đấu ở vị trí chủ công, nhất là với một VĐV có chiều cao khiêm tốn. Ông cho rằng bên cạnh sức bật và lực đánh, sự biến hóa trong từng pha bóng cũng rất quan trọng để tạo ra khoảng trống trước hàng chắn đối phương.
“Cháu có chiều cao khiêm tốn nên thi đấu ở vị trí này cần nhiều pha xử lý mẹo, như sử dụng hai ngón, đánh cụp, phải đánh lắt léo, ngoài tầm chắn đối phương”, ông Chương góp ý.

Trên khán đài, ông bà Chương dõi theo từng tình huống. Mỗi khi Mạnh thực hiện một pha bóng tốt, những người thân phía sau lại dành cho em những tràng vỗ tay và tiếng cổ vũ.
Trận đấu của Trường ĐH Vinh sau đó diễn ra đầy kịch tính khi đội bóng có màn ngược dòng cảm xúc. Khi tiếng còi kết thúc vang lên, các thành viên trong gia đình Mạnh cùng đứng dậy chia vui. Ông Chương nở nụ cười, còn bà vẫn hướng ánh mắt về phía sân, nơi Mạnh cùng các đồng đội đang chúc mừng chiến thắng.
Trận đấu của cháu khép lại nhưng hai ông bà vẫn nán lại nhà thi đấu để xem thêm những trận đấu khác. Với ông Chương, hơn 50 năm gắn bó với bóng chuyền khiến mỗi trận đấu vẫn có sức hút riêng, đơn giản bởi đó là niềm đam mê đã theo ông suốt nhiều năm.

Nhắc đến trận đấu tiếp theo của Trường ĐH Vinh gặp Trường ĐH TDTT Đà Nẵng, ông Chương vẫn chăm chú theo dõi và đưa ra nhận định của mình. “Đội bóng này có hàng chắn tốt, thủ ổn, thi đấu đều và sẽ là đối thủ khó hơn cho Mạnh cùng các cháu”, ông nhận định.
Với Đậu Bá Mạnh, sự xuất hiện của gia đình trên khán đài đem đến một cảm xúc rất khác so với những lần thi đấu trước.

“Em cảm giác hồi hộp nhưng cũng rất quyết tâm, vui vì có người nhà vào. Em thi đấu khá nhiều, đồng hành nhiều nhưng lần này đi xa nhất. Có người nhà vào thì em cố gắng nhiều hơn”, Mạnh chia sẻ.
Chàng sinh viên năm cuối Khoa Công nghệ ô tô, Trường ĐH Vinh cho biết tiếng cổ vũ của người thân không khiến em cảm thấy áp lực. Ngược lại, đó là động lực để em thi đấu hết mình. “Trong quá trình thi đấu, người nhà cổ vũ bên ngoài, không áp lực. Em muốn cống hiến cho mọi người xem và cũng muốn gắn kết gia đình với nhau”, Mạnh nói.

Bóng chuyền đến với Mạnh cũng có phần từ định hướng của gia đình. Bố mẹ đưa em đến với môn thể thao này, rồi qua thời gian tập luyện và thi đấu, bóng chuyền dần trở thành niềm đam mê của chàng sinh viên năm cuối.
Rời nhà thi đấu, ông Chương cho biết gia đình sẽ tiếp tục thu xếp công việc để đến cổ vũ Mạnh ở những trận đấu tiếp theo, thậm chí có thể sẽ có thêm thành viên vào Đà Nẵng. “Gia đình sẽ tiếp tục đến xem nữa, mọi người thu xếp công việc đến đông hơn để động viên cháu”, ông Chương nói.
Động Lực là thương hiệu thể thao Việt Nam với hơn 35 năm hình thành và phát triển, đồng hành cùng nhiều giải đấu, trường học và tổ chức thể thao trên cả nước. Tại Giải Bóng chuyền Sinh viên Toàn quốc 2026, Động Lực là Nhà tài trợ bóng thi đấu chính thức, cung cấp bóng chuyền Động Lực Hunter đạt tiêu chuẩn thi đấu Quốc Gia, góp phần mang đến những trận đấu chất lượng, chuyên nghiệp và công bằng. Sự đồng hành của Động Lực thể hiện cam kết lâu dài trong việc phát triển thể thao học đường, đồng thời góp phần nâng tầm chất lượng các giải đấu và thúc đẩy sự phát triển bền vững của thể thao Việt Nam.











Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận và tương tác với cộng đồng