(thethao24.tv) – Trong chương hai của cuốn tự truyện “Hiệp Hai”, cựu danh thủ của Man Utd Roy Keane kể về những chuyện tản mạn ở mùa giải 2003-2004.
>>>Roy Keane chửi và đòi hạ đo ván HLV Mourinho
>>>Roy Keane: Tôi đã từng từ chối Real Madrid
>>>Roy Keane: ‘Ferguson muốn tôi mặc áo số 7 chứ không phải là Beckham’
Chúng tôi đi thẳng đến bờ phía Tây nước Mỹ – tôi nghĩ đó là Seattle – một số trong chúng tôi được cho nghỉ. Tôi muốn đá tất cả các trận nhưng khi huấn luyện viên bỏ tôi ra khỏi đội hình, tôi đã khá nhẹ nhõm, lý do là tôi cảm thấy kiệt sức. Tất cả chúng tôi bị say máy bay. Tôi nhớ đã ngồi bên cạnh Ryan Giggs ở lối ra vào đường hầm, nhìn những gã khác trên sân và cười đùa với nhau.
Chúng tôi sau đó sang Bồ Đào Nha, đá giao hữu với Sporting Lisbon để mừng họ có sân vận động mới. Và hôm đó, tôi được chứng kiến Ronaldo khá thế nào. Cậu ta chơi cho Sporting và đối đầu trực tiếp với John O’Shea.
Kết quả là Sheasy phải gặp bác sĩ vào giữa hai hiệp vì bị chóng mặt, anh ta thực sự bị xoắn từ trong ra ngoài. Ban lãnh đạo theo dõi Ronaldo thi đấu và tôi nghĩ họ đã kết thúc đàm phán ngay sau trận. Chúng tôi luôn luôn chọc Sheasy rằng chính anh ta đã đóng dấu cho bản hợp đồng khi bị Ronaldo biến thành gã hề. Nói cho công bằng thì anh ta cũng bị say máy bay như chúng tôi.

Keane (trái) và Ronaldo khi còn khoác áo Man Utd. Ảnh: NK.
Đầu mùa giải 2003-2004, Ronaldo đến với chúng tôi. Tôi khoái những gã ngay thẳng. Và cậu ta đã tạo được một ấn tượng ban đầu tốt, một thái độ tốt. Điều khiến tôi ấn tượng là dù được đề nghị ở lại Sporting một năm theo dạng cho mượn, Ronaldo vẫn quyết tâm đến Manchester United. Tôi nghĩ đó là quyết định tốt và dũng cảm. Bởi vì cậu ta mới 17 tuổi. Sau một vài ngày đầu xem cậu ta tập luyện, tôi lập tức nghĩ rằng: “Gã này sẽ trở thành một trong những tay giỏi nhất thế giới”. Tôi không nói ra điều đó, bởi vì tôi luôn thận trọng khi tâng bốc một ai đó quá sớm – nó dễ khiến anh ta trượt ngã.
Cậu ta trông rất ra dáng cầu thủ, bạn phải xem xét từng phần một, cậu ta toát ra điều đó. Zidane trông rất ra dáng và Ronaldo cũng vậy. Từ hình thể, tới ngôn ngữ cơ thể, họ đều có những điều này, cả một chút kiêu ngạo nữa.
Cậu ta tạo được một ấn tượng tốt, rất dễ mến. Chúng tôi quên rằng cậu ta đã bị chỉ trích nặng nề trong những lần ra sân đầu tiên vì ngã xuống quá nhanh sau khi bị vào bóng. Những cú dứt điểm của cậu ta cũng không tốt. Nhưng – nhắc lại một lần nữa – cậu ta mới 17 tuổi, ở tầm tuổi ấy, tôi đang đá cho đội trẻ Rockmount ở Cork. Cậu ta rất tuyệt vời, ngay lập tức trở thành một trong những người tập luyện chăm chỉ nhất tại United. Hầu hết các cầu thủ tôi biết đều chăm chỉ, nhưng Ronaldo có cả tài năng bên cạnh sự chăm chỉ đó nữa.
Cậu ta trông khá bảnh và Ronaldo biết điều đó. Theo một nghĩa nào đó, cậu ta khá ảo tưởng khi đứng trước gương. Cậu ta to cao và cơ bắp. Tôi nghĩ: “Trông khá đấy”. Nhìn một vài gã khác trước gương, tôi nghĩ: “Trông phát tởm”. Ronaldo sống thật với bản thân và hiểu thế nào là lịch sự. Tôi không nghĩ cậu ta từng sống buông thả hoặc lo lắng khi đứng trước gương thay vì trận đấu sắp tới. Tôi luôn cảm thấy tình yêu của Ronaldo dành cho bóng đá. Cậu ta vẫn bị chỉ trích vì dễ nằm sân sau những pha vào bóng, bị thiên hạ dập cho tơi tả vì cú nháy mắt sau khi Wayne Rooney bị đuổi trong trận Anh – Bồ Đào Nha tại World Cup 2006. Nhưng cuộc chơi là vậy. Cậu ta chơi bóng đá. Các cầu thủ nước ngoài luôn muốn tìm kiếm những quả phạt trực tiếp và khiến đối phương bị đuổi người. Đó là điều hiển nhiên với họ. Nếu họ bị vào bóng gần vòng cấm, họ sẽ ngã.
Tất cả mọi người đều thích chuyện của Gazza (Rooney) – những bi kịch của cậu ấy, thật tuyệt khi được xem một cầu thủ trẻ tìm cách đáp ứng kỳ vọng dành cho mình. Ronaldo bị chỉ trích nhiều nhưng tôi nghĩ cuối cùng thì mọi người cũng sẽ mệt vì điều đó và thừa nhận cậu ta đáng được vinh danh. Cậu ta có thể thiếu may mắn khi sinh cùng thời với Messi, nhưng Messi cho cậu ta mục tiêu để phấn đấu -“Tôi muốn giỏi hơn hắn ta”. Những cầu thủ trẻ luôn mang lại sức sống mới, họ không hề sợ hãi, muốn thử tất cả mọi điều. Đầu mùa 2003-2004, tôi 32 tuổi, thế mà tôi cảm thấy mình cứ như 38. Tôi cảm thấy mình không theo kịp các cầu thủ trẻ. Nhưng, mọi thứ luôn là thế, đội bóng vận hành như một bộ máy, sẽ có những Ronaldo, những Rooney đến.

Keane và cuốn tự truyện đang gây bão. Ảnh: Reuters.
Khi còn là cầu thủ trẻ, tôi chứng kiến Bryan Robson và Steve Bruce ra đi. Nên đến khi bước sang tuổi ấy, tôi luôn nhìn về cánh cửa giải thoát. Tôi không sợ hay bị đe dọa bởi điều gì cả. Tôi hiểu đây là bóng đá. “Mày đã 32 tuổi và mày đã đến bên bờ vực rồi”. Một bác sĩ tâm lý học thể thao đã đến United và nói trí tuệ của mọi người sẽ dần bị mai một. Một ngày kia, “Bùm!”, bạn rơi xuống vực, bạn chỉ biết hy vọng mọi thứ sẽ đến chậm.
Tôi đã đi xuống bên kia sườn dốc sự nghiệp một cách tốt đẹp tại United. Tôi vẫn chơi bóng. Tôi chơi ổn và nó khiến tôi không cảm thấy xấu hổ với bản thân mình. Nhưng tôi không thể quản lý được trận đấu như trước nữa. Điều tuyệt vời khi có những cầu thủ đẳng cấp đến với CLB là bạn muốn gây ấn tượng với họ. Việc của họ là làm bạn ấn tượng nhưng bạn cũng muốn gây ấn tượng với họ. Đó là lý do tại sao khi có một cầu thủ xuất sắc đến, chất lượng của cả đội được nâng lên. Chết tiệt thật, tôi không muốn cậu ta nghĩ tôi kém cỏi. Tôi không muốn cậu ta nghĩ rằng: “Gã này sắp hết thời rồi”.
Không khí của đội trở nên sôi động. Nhiều người đã ra đi, Peter Schmeichel vào năm 1999, và rất khó để lấp vị trí anh ấy để lại. Chúng tôi có Fabien Barthez, Mark Bosnich, Taibi, Roy Carroll và bây giờ là Tim Howard. Mãi đến tận năm 2005, khi Edwin van der Sar góp mặt, vị trí của Schmeichel mới thực sự được khỏa lấp.
Nhắc đến Peter mới nhớ, tôi đã có xô xát với gã khi cả đội đi du đấu ở châu Á vào năm 1998, một thời gian ngắn sau khi tôi lành chấn thương dây chằng chéo. Tôi nhớ vụ đó xảy ra ở Hong Kong khi cả hai đã có chút men trong người.
Tôi và Nicky Butt đã trốn ra ngoài vào đêm đó. Chúng tôi va phải Peter tại quầy lễ tân của khách sạn, lúc đó hình như là 2hsáng. Chúng tôi có vài lời qua lại – một chút giễu cợt và một chút khiêu khích. Tôi đã vào phòng Nicky để chờ dọn phòng, ăn một cái sandwich và bật dậy đi ra ngoài. Peter đợi tôi bên ngoài cửa phòng.
Giữa hai chúng tôi đã có một chút căng thẳng trong nhiều năm, vì lý do chuyên môn thôi. Peter thích hét vào mặt mọi người, đôi khi tôi thấy gã quá phụ thuộc vào đám đông – “Nhìn vào mặt tao này”, gã có lẽ cũng làm điều đó chỉ để giữ sự tập trung, giữ cho hai chân mình đứng vững. Nhưng tôi thấy gã làm điều đó quá nhiều, như thể đang cố nói với đám đông, “Nhìn xem chúng tôi đang làm gì này”. Tôi không nói chúng tôi ghét nhau, nhưng cả hai cũng chẳng phải bạn bè gì thân thiết.
Gã nói: “Tao chịu đựng mày quá nhiều rồi. Giờ là lúc để giải quyết mọi chuyện”.
Tôi đáp: “Được thôi”
Và rồi chúng tôi đấm nhau. Khoảng 10 phút. Mọi thứ trở nên rất ồn ào – Peter vốn là một gã bự con.

Keane (trái) và Schmeichel đều là những người giàu cá tính. Ảnh: AP.
Sáng hôm sau khi tỉnh dậy, tôi chỉ còn nhớ mơ hồ về cuộc chiến. Tôi đã nói chuyện với Denis Irwin và chúng tôi bị trễ xe buýt ra sân bay mất mấy phút. Bác sĩ trị liệu gọi và hỏi bọn tôi đang ở đâu. Denis là một trong những người chuyên nghiệp nhất mà tôi gặp thế nên việc trễ xe buýt khiến tiếng thơm của anh ấy hoen ố. Cứ như thể anh ấy bị bắt vì sử dụng thuốc kích thích ấy, anh ấy đã nổi xung lên với tôi.
Tôi nhớ kể với anh ấy rằng: “Hình như tối qua tao đánh nhau”. Bàn tay tôi có cảm giác rất đau và một ngón tay bị bẻ về phía sau.
Ferguson đã mắng chúng tôi khi cả hai lên xe buýt, và mọi người bàn tán về vụ ẩu đả tại khách sạn tối qua. Mọi thứ lại bắt đầu tập trung vào tôi – về cuộc chiến giữa tôi và Peter.
Suốt chuyến bay, Peter mang kính. Gã không hề bỏ xuống dù trời không quá nắng.
Chúng tôi hạ cánh, tôi cũng chẳng nhớ là ở đâu. Khi đội bóng đến một nơi và chuẩn bị thi đấu, hai thành viên của đội sẽ phải đi dự họp báo. Lần đó, oái oăm thay, tôi và Peter phải đi.
Ngay lúc ấy, Nicky Butt đã kịp kể cho tôi nghe chuyện tối hôm trước. Butty đã xem hết trận chiến và tôi có biệt danh mới Mills Lane – ám chỉ đến trận quyền anh tối qua. Dù sao thì, Peter đã tóm lấy tôi, tôi húc đầu vào gã – chúng tôi dùng hết sức mà đập nhau.
Trong cuộc họp báo, khi Peter bỏ kính ra, mắt bị thâm và hàng loạt câu hỏi dành cho gã.
“Ôi Peter, điều gì xảy ra với mắt của anh vậy?”
“Chỉ là do ăn một cùi chỏ trong buổi tập hôm qua”, gã đáp.
Và mọi thứ kết thúc. Chuyến du đấu kết thúc trễ tám hay chín ngày và không ai nói gì cả, kể cả các nhân viên trong đội. Tay tôi cuối cùng cũng khỏi và vết bầm của Peter cũng dần mờ đi. Nhưng đến ngày đầu tiên trở lại tập luyện, Ferguson lôi tôi và Peter lên văn phòng.
Ông ấy nói: “Hai cậu đã đánh nhau”
Ông ấy biết chắc chúng tôi đã đập nhau ở đâu – tôi nhớ ông ấy bảo tầng 27 thì phải. Ông ấy nói chúng tôi khiến đội bóng mang tiếng xấu và chúng tôi đã đánh thức Bobby Charlton. Bobby đã ra ngoài phòng và nhìn thấy chúng tôi.
“Các anh có gì để nói không?”
Peter giơ tay lên.
“Bố già, con muốn xin lỗi. Đó hoàn toàn là lỗi của con, con đã đợi Roy ở ngoài hành lang. Con là người phải chịu trách nhiệm”.
Ferguson tiến đến. “Ô, hai cậu giỡn mặt tôi à?”, và đá chúng tôi ra khỏi phòng. Peter lãnh trách nhiệm sau vụ đó, đó là điều tốt đẹp và tôi ngưỡng mộ gã vì điều đó.
Di Khánh – Vnexpress.
Bình luận
Dù mục tiêu là bảo vệ ngôi vương, nhưng việc Aaron Chia - Soh Wooi Yik quá chú trọng vào các đối thủ top đầu như Kim Won Ho - Seo Seung Jae có thể trở thành "cái bẫy" tâm lý tai hại.
Kết thúc vòng bảng, bóng bàn Trung Quốc vẫn duy trì chiều sâu lực lượng ở nội dung nữ với 6 đại diện góp mặt tại vòng 1/8. Trong khi đó, ở nội dung nam, trọng trách cạnh tranh danh hiệu sẽ đặt lên vai Wang Chuqin và Wen Ruibo.
Ban tổ chức Thế vận hội Los Angeles 2028 vừa chính thức công bố lộ trình bán vé đầu tiên bắt đầu từ ngày 9/4 tới. Với cam kết tung ra 1 triệu vé chỉ với giá 28 USD cùng hệ thống kiểm soát bán lại nghiêm ngặt từ năm 2027, LA28 đang tạo ra một tiêu chuẩn mới trong việc tiếp cận khán giả đại chúng.
Không chỉ giành Huy chương Vàng SEA Games 33, Alexandra Eala đang trở thành hiện tượng toàn cầu khi biến mọi giải đấu từ Melbourne đến Dubai thành "sân nhà" nhờ cộng đồng người hâm mộ Philippines hùng hậu.
Số 5 thế giới Jessica Pegula khởi đầu mùa giải sân đất nện và sẽ tiếp tục phong độ ấn tượng với chiến thắng nhanh chóng trước Yulia Putintseva.
Tại sân chơi cầu lông Ciputra Hanoi, tay vợt 20 tuổi Tan Kean Wei đã trở thành cái tên gây sốt khi liên tục quật ngã các đối thủ top 100 thế giới.
Giải quần vợt ATP Masters 1000 đầu tiên trên mặt sân đất nện trong năm 2026 chính thức lộ diện danh sách hạt giống với sự dẫn đầu của đương kim vô địch Carlos Alcaraz.
Trong bối cảnh giải đồng đội nam thế giới Thomas Cup 2026 đang cận kề, sự vắng mặt tạm thời của chủ nhân HCĐ Olympic Paris không chỉ là nỗi lo chuyên môn, mà còn là bài học về cách vận hành "tài sản thương hiệu" trong thể thao chuyên nghiệp.
Trong bối cảnh bảng xếp hạng WTA đang có sự biến động mạnh, việc tay vợt hạng 28 thế giới liên tục "vắng bóng" không chỉ là nỗi lo về phong độ, mà còn là một bài học đắt giá về quản trị rủi ro sức khỏe trong thể thao chuyên nghiệp.
Không chỉ đơn thuần là một bữa ăn mừng, hành động của tay vợt xuất sắc nhất mọi thời đại còn là một bài học đắt giá về chiến lược "quảng bá không đồng" và cách các biểu tượng thể thao kết nối giá trị di sản địa phương với công chúng toàn cầu.
McCartney Kessler muốn tạo nên bước đột phá trên mặt sân đất nện, trong khi huy chương đồng SEA Games 33 Janice Tjen đang tìm cách chấm dứt chuỗi trận thua.
Sau hai năm vật lộn với những chấn thương mãn tính và tụt dốc trên bảng xếp hạng, giọt nước mắt của ngôi sao người Tây Ban Nha đã mở ra một góc nhìn đa chiều về sự khắc nghiệt của quần vợt chuyên nghiệp.
Sau thất bại cay đắng trước Bosnia trên chấm luân lưu, khiến tuyển Ý lần thứ ba liên tiếp vắng bóng tại World Cup, thủ quân Gianluigi Donnarumma đã lên tiếng.
Trong bối cảnh đội tuyển Italia cần một kế hoạch tái thiết cấp bách sau thảm hoạ World Cup, chiếc ghế huấn luyện viên trưởng đang trở thành tâm điểm chú ý.
Ngày thi đấu mở màn khép lại với nhiều điểm nhấn đáng chú ý, hứa hẹn một giải đấu giàu kịch tính khi bước vào vòng đấu chính.
Không chỉ gây ấn tượng bởi chiều cao 1m96, ngôi sao 20 tuổi người Ấn Độ còn gây chú ý với tư duy quản trị sự nghiệp bài bản: từ việc tầm sư học đạo huyền thoại Viktor Axelsen đến triết lý "không tắt máy" sau mỗi giải đấu.
Không chỉ dừng lại ở sở thích cá nhân, đây còn là một chiến lược đầu tư mạo hiểm và bài học về tư duy chiến thuật đỉnh cao. Sự giao thoa này mở ra những nhận thức mới về việc rèn luyện trí tuệ và quản trị hiệu suất, biến những quân cờ khô khan thành công cụ "xả stress" và rèn luyện tư duy.
Tương lai của LeBron James tiếp tục thu hút sự chú ý, và Golden State Warriors đang nổi lên là bến đỗ tiềm năng nhờ mối thâm tình với Stephen Curry.
Trận chung kết V-League nữ mùa giải 2025-2026 chính thức khởi tranh với cuộc đối đầu đáng chú ý giữa Korea Expressway Corporation và GS Caltex Seoul KIXX.
Trận thua sát nút này không chỉ là một kết quả chuyên môn, mà còn mở ra góc nhìn về sự khác biệt giữa kỹ năng thuần túy và bản lĩnh xử lý "điểm break" – một yếu tố then chốt quyết định giá trị thương mại và thứ hạng của các tay vợt trên bản đồ quần vợt chuyên nghiệp thế giới.
Không chỉ dừng lại ở những lời động viên, đây còn là bài học đắt giá về việc duy trì "giá trị thương hiệu" cá nhân thông qua sự ổn định phong độ và lòng trung thành với tổ chức.
Chicago Bulls chấp nhận mất trắng hơn 10 triệu USD tiền lương để thanh lý Jaden Ivey sau những lùm xùm vạ miệng của hậu vệ này trên mạng xã hội.
Bước sang tuổi 38, Cúp Truyền hình TP. Hồ Chí Minh không chỉ dừng lại ở một giải đấu thể thao, mà đã trở thành một "di sản văn hóa - thương hiệu" quốc gia. Với lộ trình 25 chặng đua khởi đầu từ Đất Tổ Phú Thọ linh thiêng, giải năm nay hứa hẹn tạo nên cú hích lớn về kinh tế thể thao và du lịch.
Cựu vô địch Sean O'Malley thẳng thắn thừa nhận cảm giác ghen tị khi chứng kiến Ilia Topuria ký hợp đồng béo bở với thương hiệu xa xỉ Richard Mille.
Một thế hệ từng chứng kiến sắc áo Thiên thanh thống trị thế giới, giờ đây phải đối mặt với thực tại nghiệt ngã: ba kỳ World Cup liên tiếp vắng bóng Azzurri.
Austin Reaves từ chối gia hạn tự động 14,9 triệu USD, mở đường cho Los Angeles Lakers đưa ra bản hợp đồng siêu khủng lên tới 240 triệu USD trong mùa hè này.
Chủ công Tú Linh hiện vẫn chưa đạt trạng thái thể lực tốt nhất sau chấn thương nghiêm trọng gặp phải trong mùa giải trước.
Võ sĩ Alibi Idiris đã bị cấm thi đấu 1 năm và bị tước chiến thắng tại UFC Houston sau khi thừa nhận sử dụng chất cấm để ép cân.
Vượt qua những bi kịch tàn khốc của chiến tranh, Aymen Hussein đã ghi bàn thắng lịch sử giúp Iraq giành tấm vé cuối cùng tham dự World Cup 2026 sau 40 năm chờ đợi.
Danh sách 48 đội bóng chia thành 12 bảng đấu tại World Cup 2026 đã được xác định. Dưới đây là lịch thi đấu chi tiết các trận theo giờ Việt Nam.
LeBron James vượt qua Kareem Abdul-Jabbar để trở thành cầu thủ thắng nhiều trận nhất lịch sử NBA trong ngày Lakers chính thức đoạt vé dự Playoffs.
Geleximco Hưng Yên đã có buổi gặp gỡ đầy ấm áp và cảm xúc khi chào đón sự trở lại của ngoại binh Edina Begic tại khách sạn Hà Anh vào trưa ngày 1/4.
Lionel Messi vừa có màn trình diễn chói sáng trong chiến thắng 5-0 của Argentina trước Zambia, qua đó tiếp tục cuộc đua với Cristiano Ronaldo.
Đích thân Joe Pyfer đã lên tiếng bảo vệ Israel Adesanya trước những lời kêu gọi giải nghệ, khẳng định cựu vương vẫn đủ sức thi đấu ở đẳng cấp cao nhất.
Thất bại tại vòng loại World Cup 2026 là vết gờn lịch sử. Tuyển Ý cần cuộc đại cải tổ ngay lập tức để chấm dứt kỷ nguyên đen tối và tìm lại vị thế vốn có.
Sự trở lại của chuyền hai Lê Thị Dung đang mang đến nhiều kỳ vọng cho XMLS Thanh Hóa trước thềm mùa giải VĐQG 2026.
Ngoại binh của Hà Nội Tasco Auto – Ivana Vanjak – đã bày tỏ sự hào hứng khi lần đầu tiên đặt chân tới Việt Nam để tham dự giải bóng chuyền VĐQG 2026 – Cúp Phân bón Cà Mau.
Với chiến thắng trước Cavaliers, LeBron James đạt 1.229 trận thắng, vượt Kareem Abdul-Jabbar để trở thành cầu thủ thắng nhiều nhất lịch sử NBA.
Lần đầu tiên sau 7 năm, cựu vương Israel Adesanya chính thức văng khỏi top 5 bảng xếp hạng hạng trung UFC sau chuỗi 4 thất bại liên tiếp.
Nhằm hoàn thiện đội hình trước thềm vòng 1 giải bóng chuyền VĐQG 2026 – Cúp Phân bón Cà Mau, Hà Nội Tasco Auto đã mượn hai trẻ Đinh Thị Vân.