Từ U23 Việt Nam đến futsal Indonesia: Đông Nam Á bước ra khỏi “vùng trũng”
Có một thời gian rất dài, bóng đá Đông Nam Á bị đóng khung trong hai chữ “vùng trũng”. Tham dự vòng chung kết châu Á đã được xem là thành công, còn chuyện cạnh tranh sòng phẳng với các nền bóng đá hàng đầu gần như là điều xa xỉ. Nhưng năm 2026 đang kể một câu chuyện khác – rõ ràng hơn, mạnh mẽ hơn và không còn mang dáng dấp của sự ngẫu hứng.
Tại VCK U23 châu Á 2026, U23 Việt Nam đã tạo nên hành trình khiến cả châu lục phải nhìn lại cách họ đánh giá Đông Nam Á. Hạng Ba chung cuộc không chỉ là một vị trí trên bảng xếp hạng, mà là kết quả của một chuỗi trận đấu thuyết phục: 5 chiến thắng, chỉ một lần gục ngã trước U23 Trung Quốc ở bán kết.
Lần đầu tiên trong lịch sử, U23 Việt Nam toàn thắng vòng bảng, vượt qua cả chủ nhà Saudi Arabia, điều từng được xem là “nhiệm vụ bất khả thi”.
Đỉnh cao của hành trình ấy là chiến thắng trước U23 Hàn Quốc ở trận tranh hạng Ba. Không còn là câu chuyện phòng ngự chịu trận hay trông chờ khoảnh khắc, U23 Việt Nam thắng bằng thế trận, bản lĩnh và sự tự tin của một đội bóng hiểu rõ mình đang đứng ở đâu.
Đó là thứ tự tin chỉ có được khi một nền bóng đá đã tích lũy đủ nền tảng, từ đào tạo trẻ, tư duy chiến thuật đến tâm thế thi đấu.
Khi dư âm từ sân cỏ U23 còn chưa lắng xuống, futsal Indonesia tiếp tục thổi bùng làn sóng tự hào của khu vực. Đánh bại Nhật Bản ở bán kết để lần đầu tiên vào chung kết futsal châu Á, Indonesia tạo ra một cú sốc, và gửi đi thông điệp rõ ràng: Đông Nam Á không còn là “kẻ lót đường” trong những môn thể thao từng bị xem là sân chơi độc quyền của Nhật Bản và Iran.
Điểm chung của U23 Việt Nam và futsal Indonesia không nằm ở may mắn. Đó là thành quả của quá trình đầu tư có chiều sâu, sự kiên nhẫn với chiến lược dài hạn và đặc biệt là niềm tin vào con đường mình đã chọn.
Khi khoảng cách về thể hình hay truyền thống không thể san lấp trong ngày một ngày hai, các đội bóng Đông Nam Á đã chọn cách khác: tổ chức tốt hơn, chơi thông minh hơn và không còn sợ hãi trước những cái tên lớn.
Châu Á đang đổi thay, và Đông Nam Á không đứng ngoài cuộc. Từ “vùng trũng” của quá khứ, khu vực này đang từng bước trở thành một biến số thực sự trong cán cân quyền lực bóng đá châu lục.
Và quan trọng hơn cả, những chiến tích vừa qua cho thấy đó không phải là khoảnh khắc lóe sáng nhất thời, mà là dấu hiệu của một chu kỳ mới – nơi Đông Nam Á bước vào sân chơi lớn với tư thế ngẩng cao đầu.
