Kình ngư 42 tuổi Mỹ Thánh và câu chuyện từ nghịch cảnh đến bục vinh quang
Biến cố cuộc đời và mối duyên đặc biệt trên đường đua xanh
Sinh năm 1984 trong một gia đình người Khmer ở Kiên Giang, tuổi thơ của Danh Thị Mỹ Thánh gắn liền với biến cố khi mới lên ba tuổi. Một cơn sốt bại liệt bất ngờ để lại di chứng khiến đôi chân chị teo tóp, mất khả năng đi lại bình thường như bao đứa trẻ khác.
Thế nhưng, nghịch cảnh ấy chưa bao giờ khiến chị đầu hàng hay tự xem mình là người kém may mắn. Ngay từ nhỏ, chị đã chọn cách chấp nhận thực tế và tìm một con đường khác để bước tiếp.
"Tôi suy nghĩ thoáng lắm. Hết con đường này thì sẽ có con đường khác. Từ nhỏ tôi chưa bao giờ nghĩ mình thiệt thòi. Tôi chỉ nghĩ đơn giản là người ta đi tới đó mất 5 phút thì tôi đi 10 phút, cuối cùng tôi vẫn tới. 'Tàn nhưng không phế', người ta làm được thì tôi cũng sẽ làm được", chị Thánh chia sẻ.
Lớn lên, chị rời quê lên thành phố học tập rồi làm công nhân tại một công ty lắp ráp linh kiện điện tử. Cơ duyên với bơi lội đến rất tình cờ, trong một lần được bạn bè rủ đi bơi. Ban đầu, chị chỉ xem đây là cách để rèn luyện sức khỏe, giảm bớt những cơn đau do di chứng bệnh tật. Nhưng càng xuống nước, chị càng nhận ra mình có niềm yêu thích đặc biệt với môn thể thao này.
"Thời đó tôi đi học ở trên thành phố, mấy bạn đi bơi rồi rủ tôi đi cùng. Thật ra thì từ nhỏ tôi đã thích bơi rồi. Đi bơi một thời gian thì mấy thầy huấn luyện viên thấy tôi có khả năng nên kêu tôi tham gia vào đội tuyển”, chị bày tỏ.
Lúc đó, chị cũng ở ngưỡng tuổi 24 và đứng trước lựa chọn giữa một công việc ổn định và con đường thể thao đầy thử thách. Dù biết theo đuổi bơi lội đồng nghĩa với nhiều đánh đổi, chị vẫn quyết định nghỉ việc để trở thành vận động viên. Điều thôi thúc chị khi ấy không phải là những tấm huy chương, mà đơn giản là mong muốn được đi nhiều nơi, được học hỏi và giao lưu với mọi người.
"Đi thể thao được đi nhiều nơi, được giao lưu, được học hỏi nên tôi quyết định theo bơi", chị nhớ lại.
Chính trên hành trình ấy, chị gặp anh Chiêm Hải Âu, người đồng bào Hoa quê Bạc Liêu, cũng mang di chứng sốt bại liệt từ nhỏ và tìm đến bơi lội để cải thiện sức khỏe. Hai người quen nhau qua một người bạn chung từ thời chị còn làm công ty điện tử.
Đến khi mẹ anh Âu qua đời, những lời hỏi thăm, động viên của chị mới khiến hai người xích lại gần nhau. Sau một thời gian ngắn trò chuyện và tìm hiểu, cả hai quyết định về chung một nhà bằng sự đồng cảm của hai con người cùng hoàn cảnh, cùng nghị lực và cùng niềm tin vào cuộc sống.
Vượt qua nghịch cảnh, chạm tới vinh quang và gìn giữ hạnh phúc từ mái ấm nhỏ
Theo đuổi thể thao thành tích cao chưa bao giờ là hành trình dễ dàng, đặc biệt với những vận động viên khuyết tật. Những chuyến tập huấn, thi đấu kéo dài hàng tháng khiến chị thường xuyên xa gia đình. Có những năm, thời gian ở nhà chỉ đếm trên đầu ngón tay. Không ít giải đấu, vận động viên còn phải tự lo một phần chi phí đi lại, ăn ở nếu không giành được thành tích.
Chị vẫn nhớ như in chuyến thi đấu tại Thái Lan với rất nhiều khó khăn: "Đợt đó tôi chỉ được hai huy chương đồng thôi. Lúc đi thì tôi bị sốt, bị say xe, ăn uống khó khăn và thiếu ngủ do khí hậu với đồ ăn bên đó không hợp.
Sáng khoảng 5 giờ đi mà đến 22 giờ đêm mới về khách sạn, chỉ kịp tắm rửa, ăn cơm rồi ngủ được vài tiếng là lại đi tiếp. Thời gian thi thì không nhiều, nhưng ban tổ chức bắt vận động viên lên từ sáng, trong khi đến chiều mới được thi nên rất mệt."
Những khó khăn ấy trở nên nhẹ nhàng hơn bởi phía sau chị luôn có người chồng âm thầm làm điểm tựa. Trong suốt những năm vợ theo đuổi sự nghiệp thi đấu, anh Chiêm Hải Âu quán xuyến việc nhà, chăm sóc hai con và động viên vợ yên tâm tập luyện.
Bản thân anh cũng là vận động viên nên hiểu rõ áp lực, sự vất vả và những hy sinh mà người bạn đời phải trải qua. Trên sân tập, hai người không chỉ là vợ chồng mà còn là những người đồng đội, luôn góp ý từng kỹ thuật, chỉnh sửa từng động tác để cùng tiến bộ.
Khi nhắc đến vợ, điều khiến anh Âu xúc động nhất không phải là những lời ca ngợi, mà là khoảnh khắc nhìn thấy chị đứng trên bục nhận huy chương.
"Điều khiến tôi xúc động và tự hào nhất là mỗi lần nhìn thấy vợ đứng trên bục nhận huy chương. Những tấm huy chương ấy là thành quả của cả một quá trình nỗ lực, kiên trì của cô ấy. Chỉ cần nhìn thấy vợ được xướng tên là mọi sự vất vả của cả gia đình đều trở nên xứng đáng. Tôi sẽ tiếp tục là chỗ dựa để vợ yên tâm theo đuổi đam mê", anh Âu bày tỏ.
Sự đồng hành ấy đã giúp cả hai cùng gặt hái thành quả. Tại Giải vô địch quốc gia môn bơi người khuyết tật năm 2026, Danh Thị Mỹ Thánh xuất sắc giành 3 huy chương vàng và 1 huy chương bạc, trong khi anh Chiêm Hải Âu đóng góp 1 huy chương đồng nội dung đồng đội. Những tấm huy chương là phần thưởng cho sự bền bỉ của hai vợ chồng và minh chứng cho niềm tin chị luôn giữ suốt nhiều năm qua: "Người ta làm được thì mình cũng sẽ làm được."
Giải đấu năm nay còn mang ý nghĩa đặc biệt khi lần đầu tiên hai con của anh chị Chiêm Thánh Bằng (15 tuổi) và Chiêm Thị Quỳnh Anh (11 tuổi) trực tiếp theo bố mẹ đến thi đấu. Trên khán đài, các em dõi theo từng sải tay bơi của bố mẹ, chứng kiến khoảnh khắc cả hai bước lên bục nhận huy chương. Với chị Thánh, đó là nguồn động lực lớn hơn bất kỳ phần thưởng nào.
Trong mắt các con, bố mẹ luôn là niềm tự hào. "Bố mẹ là những người rất tốt, là bầu trời đối với em. Mẹ em bơi giỏi, là người rất thông minh, biết nhiều thứ, ba em cũng vậy, hai người luôn dành cho hai chị em nhiều sự yêu thương. Em muốn cảm ơn ba mẹ vì đã nuôi hai chị em khôn lớn, và có được ngày hôm nay cũng là nhờ sự chăm sóc, yêu thương của ba mẹ hết", Quỳnh Anh xúc động.
Nhìn bố mẹ không ngừng nỗ lực để vượt qua nghịch cảnh cũng trở thành động lực để các con nuôi dưỡng ước mơ của riêng mình.
Con gái út của anh Âu, chị Thánh giãi bày: "Em muốn trở thành giáo viên vì em muốn được dạy mọi người, và cũng muốn giúp đỡ, chăm sóc các em học sinh. Em muốn trưởng thành hơn để ba mẹ yên tâm."
Cuộc sống của gia đình anh Âu, chị Thánh vẫn còn nhiều khó khăn, nhưng trong ngôi nhà nhỏ ấy chưa bao giờ thiếu tiếng cười và sự sẻ chia. Anh đi làm để có thêm thu nhập, chị tranh thủ nhận việc mỗi khi không phải tập luyện.
Họ luôn động viên nhau sống tích cực, bởi với cả hai, điều quý giá nhất không phải là những tấm huy chương, mà là được cùng nhau vun đắp một gia đình hạnh phúc. Chính mái ấm bình dị ấy đã trở thành điểm tựa để Danh Thị Mỹ Thánh bền bỉ trên từng đường bơi ở tuổi 42 và vững vàng vượt qua mọi thử thách của cuộc đời.
