Cường quốc Indonesia đổ bộ All England 2026: Chiến lược 36 tỷ đồng và bài học về sự chuyên nghiệp cho cầu lông Việt
Giải cầu lông All England (BWF Super 1000) từ lâu đã được coi là "Wimbledon của cầu lông". Với tổng giá trị giải thưởng 1,4 triệu USD (khoảng 36,6 tỷ đồng), đây là mỏ vàng mà bất cứ cường quốc nào cũng muốn thâu tóm. Nhưng với Indonesia, All England không chỉ là tiền thưởng; đó là nơi khẳng định vị thế thương hiệu quốc gia trên bản đồ thể thao toàn cầu.
Lần này, PBSI (Liên đoàn cầu lông Indonesia) cử 14 đại diện, nhưng có tới 10 gương mặt lần đầu tham dự. Đây là một bước đi táo bạo trong việc "trẻ hóa" tài sản vận động viên – yếu tố cốt lõi trong kinh doanh thể thao.
Thay vì chỉ trông chờ vào những "cựu binh" như Jonatan Christie, Indonesia đang đầu tư vào các "cổ phiếu tiềm năng" như Alwi Farhan. Đặc biệt, quy trình chuẩn bị của họ là một bài học về quản trị:
Thích nghi địa điểm: Đội tuyển đóng quân tại Milton Keynes 1 tuần trước giải để triệt tiêu hoàn toàn rủi ro về lệch múi giờ và khí hậu.
Tối ưu hóa nguồn lực: Kết hợp đôi nam nữ với cả vận động viên Singapore (Hee Yong Kai Terry/Gloria Widjaja) để đa dạng hóa sức mạnh và mở rộng tầm ảnh hưởng thương hiệu khu vực.
Khi nào Cầu lông Việt Nam có một "quân đoàn" như vậy?
Tại Việt Nam, cầu lông là môn thể thao quốc dân với hàng triệu người chơi. Tuy nhiên, chúng ta thường chỉ thấy những "cánh én nhỏ" như Nguyễn Thùy Linh đơn độc chiến đấu, đặc biệt ở những giải lớn như All England.
Câu chuyện của Indonesia cho thấy, muốn vươn tầm thế giới, thể lực hay kỹ thuật là chưa đủ. Thể thao chuyên nghiệp cần một quy trình hậu cần chuẩn mực và một hệ thống đào tạo kế cận dày đặc.
Nhìn vào cách Indonesia đầu tư cho 14 đại diện tại Birmingham, các nhà làm thể thao Việt Nam có thêm góc nhìn về việc xây dựng "đội hình chiều sâu" thay vì chỉ tập trung vào một vài cá nhân xuất sắc.
