Thua Đại học Kinh tế Quốc dân 60–67 trong trận chung kết, ĐH Giao thông Vận tải TP.HCM rời NUC 2026 với huy chương bạc ở Chung kết Toàn quốc. Nhưng từ thất bại hiệp phụ đầy ám ảnh trước Tôn Đức Thắng ở chung kết miền Nam đến 3 chiến thắng trên sân khấu toàn quốc, UTH có thể trở về với một mùa giải không có vàng, nhưng đủ để thay đổi cách người ta nhìn về họ.

Có những thất bại không kết thúc khi tiếng còi vang lên. Nó ở lại trong cách một HLV ngồi một mình ở góc sân, nhìn lễ trao giải trôi qua sau lưng mình. Sau trận chung kết miền Nam, Kenny Bùi đã ở trong khoảnh khắc như thế. UTH thua Tôn Đức Thắng sau hiệp phụ, còn vị HLV trẻ chỉ nhớ rõ một câu hỏi chạy đi chạy lại trong đầu: tại sao mình chưa chuẩn bị cho đội tốt hơn trước những tình huống có thể xảy ra?
Đó không phải là nỗi thất vọng dễ nuốt. Nhưng thay vì biến nó thành một câu chuyện phục thù, UTH chọn cách biến nó thành lịch tập. Khi phần lớn sinh viên bước vào kỳ nghỉ lễ, đội bóng vẫn có thêm năm buổi tập cùng nhau. Kenny Bùi khi ấy không hứa UTH sẽ trở thành một đội khác ở vòng Chung kết toàn quốc. Anh chỉ nói đội đã chuẩn bị tốt nhất có thể. Thoạt nghe, đó là một câu trả lời thận trọng. Nhìn lại cả hành trình, nó hóa ra là lời hứa quan trọng nhất.
UTH mở màn CKTQ bằng thất bại 45–53 trước NEU. Một khởi đầu chẳng hề dễ chịu, nhất là khi đối thủ ấy sau cùng lại trở thành cái tên đứng ở bên kia chiến tuyến trong trận chung kết. Nhưng UTH không để trận thua đầu tiên định nghĩa mình. Họ thắng Hoa Sen 63–58 trong thế giằng co, rồi bước vào trận derby Giao thông với UTC mà không mang tâm thế phải trả một món nợ nào. Kenny Bùi từng nói mỗi năm là một đội bóng khác, không cần phải gọi đó là phục thù. UTH đã chứng minh điều ấy bằng một chiến thắng 56–40, đủ lạnh lùng và rõ ràng để đưa họ vào bán kết.
Hai trận thắng ấy không phải những khoảnh khắc bùng lên đơn lẻ. Chúng nói nhiều hơn về một tập thể đã biết cách phản ứng sau khi bị đẩy vào thế khó. UTH không toàn thắng vòng bảng, cũng không đi qua CKTQ bằng một con đường phẳng. Nhưng sau cú ngã đầu tiên, họ giữ được bình tĩnh, kéo lại nhịp độ và tìm được đường đi tiếp trong một bảng đấu có NEU, UTC và Hoa Sen.
Đến bán kết, UTH gặp đội chủ nhà Đại học Bách khoa TP.HCM. Nếu chiến thắng trước UTC là lời khẳng định rằng họ có thể sống sót trong áp lực, thì trận thắng 60–43 trước Bách khoa TP.HCM là lời khẳng định rằng họ có thể áp đặt trận đấu. Chỉ để đối thủ ghi 43 điểm ở một trận bán kết cấp quốc gia là dấu hiệu của kỷ luật, của sự kiên nhẫn và của một đội đã thực sự nghe lời nhắc về phòng ngự từ ban huấn luyện. UTH không còn chỉ là đội bóng mang theo sự tiếc nuối từ miền Nam, mà ghi tên mình vào trận chung kết quốc gia lần đầu tiên trong lịch sử.
Trận chung kết đưa họ gặp lại NEU. Lần đầu, UTH thua 8 điểm ở vòng bảng. Lần thứ hai, họ thua 7 điểm, 60–67, ở trận đấu lớn nhất mùa giải. Trên giấy tờ, khoảng cách gần như không thay đổi. Nhưng giữa hai lần gặp nhau là một hành trình hoàn toàn khác - hai chiến thắng để sống sót, một trận derby để bước qua và một trận bán kết để chạm tay vào giấc mơ vàng.
Huy chương bạc không thể khiến thất bại ở chung kết bớt đau ngay lập tức. Nó cũng không nên được dùng như một lời an ủi rẻ tiền. Nhưng UTH có quyền tự hào vì họ không trốn khỏi thất bại miền Nam. Họ mang nó vào phòng tập, mang nó qua những ngày nghỉ lễ bị cắt ngắn, mang nó đến từng trận đấu tại CKTQ, rồi biến nó thành lần đầu đứng trên sân ở trận cuối cùng.
Đôi khi, một đội bóng không cần giành vàng để biết mình đã tiến xa đến đâu. Với UTH, NUC 2026 sẽ luôn được nhớ bằng tấm HCB. Nhưng nó cũng sẽ được nhớ bằng năm buổi tập xuyên lễ, bằng chiến thắng trước UTC, bằng trận bán kết hủy diệt chủ nhà Bách Khoa TP.HCM 43 điểm, và bằng một tập thể đã học được cách ngẩng đầu sau cú ngã. Họ chưa có chiếc cúp. Nhưng họ đã có một mùa giải để tin rằng chiếc cúp ấy không còn là giấc mơ quá xa.














Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận và tương tác với cộng đồng