Thái Lan đã "outplay" Việt Nam về chiến thuật trong 40 phút đầu. Điều thú vị là huấn luyện viên Kim Sang Sik gần như biết trước điều đó và ông đã thắng nhờ chiến lược. Tuy nhiên, chiến lược đó chứa đựng quá nhiều biến số và suýt phá sản vì những tình huống nằm ngoài kiểm soát.

Việt Nam không yếu tấn công, với 12 bàn trong 5 trận. Nhưng có một trạng thái duy nhất mà Thái Lan chiếm ưu thế: đôi công, khi cả hai đội cùng mở, cùng chấp nhận rủi ro. Thái Lan ghi bàn tốt nhất khi được kiểm soát bóng có cấu trúc. Việt Nam ghi bàn tốt nhất khi đối thủ đã mở và các cầu thủ áo đỏ chạy vào chỗ trống.

Cầm lợi thế 2-0 từ Bangkok, ông Kim đơn giản từ chối chơi trận mà Thái Lan muốn. Mục tiêu không phải giữ sạch lưới, mà là đừng thủng quá hai bàn, và mỗi phút trôi qua là một phút thắng về tổng tỷ số. Đây không phải tử thủ mà là phép tính lạnh lùng của người đang cầm lợi thế sau hai lượt trận.

Thầy Kim đã tính đúng, nhưng Việt Nam cũng cần may mắn để vô địch
Thầy Kim đã tính đúng, nhưng Việt Nam cũng cần may mắn để vô địch

Tại sao 40 phút đầu lại khổ sở đến vậy?

HLV Hudson không xếp đội hình Thái Lan đóng khung cứng với sơ đồ 4-3-3 như nhiều tờ báo viết. Ông xếp sơ đồ kim cương: một đáy, hai con thoi, một số 10 và hai tiền đạo dạt vào nách. Chìa khóa nằm ở vị trí đáy kim cương. Mỗi khi hậu vệ trái Thái dâng lên, số 21 lùi xuống giữa hai trung vệ và nhận bóng mà không có ai kèm.

Trong khối 5-4-1 của Việt Nam, người duy nhất có thể chạy lên áp sát là Xuân Son. Hoàng Đức và Thành Long bị hai con thoi cùng số 10 giữ chân. Thái Lan không cần phá vỡ khối phòng ngự của Việt Nam. Họ chỉ cần được phát bóng tự do từ vị trí đáy và họ được hưởng điều đó suốt cả hiệp một. Từ đó mọi nguy hiểm được sinh ra: bóng bổng rìa vòng cấm không ai đón, tình huống 2 đấu 1 liên tục vào vị trí hậu vệ cánh, và chấn thương của Văn Vĩ ngay phút thứ 7 khiến kế hoạch thêm phần áp lực.

Phút 47 và biến số định mệnh

Đến phút 47, Kakana sút phạt đền lên trời. Nếu đó là bàn thắng, tổng tỷ số sẽ là 2-2 và trận đấu còn khoảng 40 phút với một đội Thái Lan đang hưng phấn. Đây là điểm mấu chốt cần nói thẳng: chọn giảm rủi ro không có nghĩa là kiểm soát hoàn toàn được rủi ro.

Nếu Kakana thành công trên chấm phạt đền, lợi thế 2-0 của Việt Nam gần như bị xóa sạch.
Nếu Kakana thành công trên chấm phạt đền, lợi thế 2-0 của Việt Nam gần như bị xóa sạch.

Nhìn lại diễn biến trận đấu: thủng lưới phút 12, quả phạt đền phút 47, thủng lưới phút 85 và hai bàn phản lưới. Kế hoạch của ông Kim chạy sát mép giới hạn suốt 90 phút. Bóng đá chứa đựng nhiều biến số hơn bất kỳ phép tính nào, và một kế hoạch đúng vẫn có thể phá sản chỉ vì biến số xoay đi vài độ.

Kim cương có tử huyệt và Việt Nam đã khai thác

Kế hoạch của Kim Sang Sik không phá sản vì kim cương của Hudson mang một tử huyệt cố hữu: chiều rộng. Khi hai hậu vệ biên Thái dâng cao tạo tình huống 2 đấu 1, sau lưng họ là khoảng trống rộng lớn dành cho Hai Long và Quang Hải, hai người được tung vào sân ở phút 67. Chỉ trong vài phút, Việt Nam liên tiếp có hai tình huống dứt điểm trúng cột và xà ngang.

Rồi chính Hudson tự tháo gỡ vũ khí của mình khi rút Sarach ra ở phút 84, đồng nghĩa với việc phá vỡ cấu trúc kim cương mà ông dày công xây dựng. Tất nhiên, ở đây cũng phải thừa nhận rằng thủ quân Thái Lan, ở tuổi 34, đã "cạn pin" tại thời điểm đó.

Chiến lược đúng nhưng phương sai vẫn còn đó

Sau cùng, phải thừa nhận HLV Kim Sang Sik đã chọn đúng trận để đá và ông thắng khối kim cương của Thái Lan. Nhưng đây thực sự là một chiến lược mang nhiều phương sai. Tối đó, Thái Lan tự hấp thụ phương sai ấy bằng một quả phạt đền hỏng và hai bàn phản lưới nhà khó tin.

Nhưng sau 2 chức vô địch ĐNÁ liên tiếp, khi nhắm tới đấu trường châu lục, Nhật Bản hay Australia sẽ không tử tế như thế. Những đội bóng đó sẽ không tự bắn vào chân mình, và khi đối mặt với họ, Việt Nam sẽ cần một chiến lược ít phụ thuộc hơn vào may mắn cùng sai lầm của đối phương.