Bên ngoài đường biên, bố mẹ cũng đang thi đấu
Ở những giải đấu dành cho VĐV trẻ, cuộc chơi không chỉ diễn ra giữa hai bên lưới. Phía sau đường biên, những ông bố, bà mẹ cũng trải qua đủ cung bậc cảm xúc cùng con – hồi hộp, lo lắng, tự hào và vỡ òa sau mỗi điểm số.

“Cố lên con!”, “Bình tĩnh!”, “Đừng vội!”, “Nhìn bóng!”... Những tiếng gọi từ phía khán đài hòa cùng tiếng bóng nảy liên hồi, tiếng bước chân và những tràng vỗ tay tạo nên một phần không thể thiếu tại Giải Vô địch Pickleball Trẻ Toàn quốc Cúp Viettel Tammi 2026.
Trên sân là những tay vợt nhí đang chiến đấu cho từng điểm số. Ngoài đường biên, bố mẹ cũng dõi theo từng pha bóng của con với sự tập trung không kém những người đang thi đấu.

Họ không cầm vợt, không xuất hiện trên bảng tỷ số, nhưng cảm xúc của họ đôi khi cũng căng thẳng chẳng khác gì một trận chung kết.
Một tiếng “bình tĩnh” phía sau đường biên
Một pha bóng đi ra ngoài sân. Cậu bé lập tức tỏ rõ sự tiếc nuối, gương mặt căng thẳng sau khi để mất điểm. Từ phía sau hàng rào, tiếng mẹ vang lên: “Bình tĩnh con! Bình tĩnh!” Một lời nhắc rất ngắn, nhưng phía sau đó là cả sự quan tâm.
Pickleball là môn thể thao đòi hỏi sự kiên nhẫn và khả năng kiểm soát cảm xúc. Không phải cú đánh mạnh nhất lúc nào cũng là lựa chọn tốt nhất. Một VĐV có thể sở hữu kỹ thuật tốt, di chuyển nhanh nhưng vẫn đánh mất lợi thế nếu không duy trì được sự tỉnh táo ở những thời điểm quyết định.

Điều này càng rõ ràng ở các VĐV nhí. Ở độ tuổi còn nhỏ, các em vẫn đang học cách kiểm soát cảm xúc của chính mình. Một điểm thắng có thể mang đến niềm vui rất lớn, trong khi một pha bóng hỏng đôi khi khiến các em thất vọng hoặc mất bình tĩnh.
Các em học cách chấp nhận một cú đánh hỏng, học cách tiếp tục thi đấu khi bị dẫn điểm và quan trọng hơn, hiểu rằng một trận đấu không kết thúc chỉ vì vài điểm số bất lợi.
Khi phụ huynh cũng trải qua một trận đấu
Nhìn từ bên ngoài, bố mẹ chỉ đơn giản là những người cổ vũ. Nhưng nếu quan sát kỹ, có thể thấy mỗi người lại có một cách đồng hành rất khác.

Có phụ huynh gần như không rời mắt khỏi sân. Có người liên tục vỗ tay sau mỗi pha bóng đẹp. Có người chỉ thỉnh thoảng nhắc con một câu ngắn như “Từ từ thôi”, “Tập trung”, “Nhìn bóng”.
Cũng có những ông bố, bà mẹ không thể ngồi yên. Khi con ghi điểm, họ bật dậy ăn mừng. Khi con đánh hỏng, họ tiếc nuối. Mỗi khoảnh khắc trên sân đều tác động trực tiếp đến cảm xúc của những người phía ngoài đường biên.
Đó là điều dễ hiểu. Bởi với cha mẹ, đây không chỉ là một trận pickleball. Đó là khoảnh khắc họ nhìn thấy con mình tự đứng trên đôi chân của chính mình, tự đưa ra quyết định và tự đối mặt với áp lực.

Họ có thể chuẩn bị cho con một cây vợt, bộ trang phục, chai nước hay một bữa ăn trước trận đấu. Nhưng khi trọng tài ra hiệu bắt đầu, họ phải đứng phía sau đường biên và để con tự thi đấu.
Không thể cầm vợt thay con
Đó có lẽ là một trong những điều khó nhất với các bậc phụ huynh. Khi con mắc lỗi, họ muốn giúp. Khi con bị dẫn điểm, họ muốn tìm cách thay đổi tình thế. Nhưng họ không thể chạy vào sân sửa một cú đánh. Không thể cầm vợt thay con. Và càng không thể giành điểm số thay con.
Trên sân, các VĐV nhí phải tự mình đưa ra quyết định: Đánh bóng thế nào? Tấn công hay phòng thủ? Chấp nhận mạo hiểm hay chơi an toàn? Làm thế nào để lấy lại bình tĩnh sau một pha bóng hỏng?
Đó chính là quá trình trưởng thành mà thể thao mang lại. Một trận thắng có thể giúp các em tự tin hơn. Một thất bại có thể dạy các em cách đứng dậy. Một khoảnh khắc mất bình tĩnh có thể trở thành bài học để lần sau biết kiểm soát cảm xúc tốt hơn. Và phía sau tất cả những trải nghiệm ấy, bố mẹ vẫn là điểm tựa.
Huy chương không phải tất cả
Tại Giải Vô địch Pickleball Trẻ Toàn quốc Cúp Viettel Tammi 2026, những tấm huy chương chắc chắn là phần thưởng đáng tự hào. Nhưng với nhiều gia đình, thành tích có lẽ chỉ là một phần của hành trình.

Điều đáng nhớ hơn có thể là khoảnh khắc con lần đầu bước vào một trận chung kết. Là khi một VĐV trẻ bị dẫn trước nhưng không bỏ cuộc. Là lúc các em biết tự điều chỉnh sau một pha bóng hỏng. Hay đơn giản là khoảnh khắc con quay về phía khán đài và nhìn thấy bố mẹ vẫn đang dõi theo.
Thể thao trẻ không chỉ tạo ra những nhà vô địch. Thể thao còn giúp trẻ xây dựng sự tự tin, tinh thần kỷ luật, khả năng chịu áp lực và học cách tôn trọng đối thủ. Đó là những giá trị có thể theo các em rất lâu sau khi trận đấu kết thúc. Bởi vậy, một tấm HCV có thể được cất giữ trong tủ thành tích, nhưng những bài học đầu đời trên sân đấu mới là hành trang lâu dài.
Bố mẹ cũng phải học cách “bình tĩnh”
Có một điều thú vị ở những giải đấu trẻ: bố mẹ thường là người nhắc con phải bình tĩnh, nhưng đôi khi chính họ cũng cần học cách bình tĩnh.
Bình tĩnh để không biến một lỗi đánh hỏng thành áp lực.
Bình tĩnh để hiểu rằng một trận thua không quyết định tương lai của con.
Bình tĩnh để cho trẻ được trải nghiệm, được mắc lỗi và tự tìm cách sửa sai.
Bởi các VĐV nhí vẫn còn cả một hành trình dài phía trước.
Hôm nay, các em có thể đang thi đấu ở một giải trẻ. Ngày mai, các em có thể bước lên những sân chơi lớn hơn. Nhưng trước khi trở thành những nhà vô địch, các em cần được phép là những đứa trẻ – được vui khi chiến thắng, được buồn khi thất bại và được học hỏi từ chính những sai lầm của mình.
Phía sau đường biên, bố mẹ vẫn sẽ ở đó. Không ghi điểm. Không cầm vợt. Không thể thi đấu thay con. Chỉ đơn giản là một cái vỗ tay, một nụ cười, một cái ôm sau trận đấu và câu nói quen thuộc: “Cố lên con!”
Bởi đôi khi, chiến thắng đẹp nhất của thể thao trẻ không nằm trên bảng tỷ số. Đó là khi một đứa trẻ bước ra khỏi sân với niềm vui, sự tự tin và mong muốn được trở lại thi đấu.
Trên sân, các VĐV nhí đang học cách thi đấu. Ngoài đường biên, bố mẹ cũng đang học cách đồng hành. Và trong hành trình ấy, cả hai cùng trưởng thành.













Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận và tương tác với cộng đồng