Gần 5.000 vận động viên, 81 quốc gia và vùng lãnh thổ cùng 156 đội tuyển ở các nhóm nội dung quốc gia — chỉ riêng những con số này đã đủ để Pickleball World Cup 2026 tại Đà Nẵng trở thành một cột mốc đặc biệt trong lịch sử môn thể thao đang phát triển với tốc độ nhanh nhất thế giới.

Tuy nhiên, quy mô chưa phải là câu chuyện quan trọng nhất. Một giải đấu có thể thu hút hàng nghìn vận động viên, hàng chục quốc gia và tạo ra hiệu ứng truyền thông lớn, nhưng để trở thành một tài sản thể thao thực sự, nó cần nhiều hơn những con số về lượng người tham dự. Giá trị dài hạn của Pickleball World Cup sẽ được quyết định bởi một câu hỏi lớn hơn: liệu giải đấu có thể tạo ra sức hấp dẫn đủ mạnh để các vận động viên muốn chiến thắng, người hâm mộ muốn theo dõi và các thành phố muốn tiếp tục đầu tư?

Quy tụ 81 quốc gia và vùng lãnh thổ tại Đà Nẵng, Pickleball World Cup 2026 đã đạt được điều mà môn thể thao này từng khó hình dung chỉ vài năm trước: một sân chơi mang quy mô toàn cầu (Ảnh: Pickleball World Cup)
Quy tụ 81 quốc gia và vùng lãnh thổ tại Đà Nẵng, Pickleball World Cup 2026 đã đạt được điều mà môn thể thao này từng khó hình dung chỉ vài năm trước: một sân chơi mang quy mô toàn cầu (Ảnh: Pickleball World Cup)

Đó cũng là thời điểm pickleball bước vào một giai đoạn phát triển mới. Trong nhiều năm, sự tăng trưởng của môn thể thao này chủ yếu được đo bằng số người chơi, số sân đấu mới, doanh số thiết bị hay tốc độ mở rộng của các giải đấu chuyên nghiệp. Nhưng khi 81 quốc gia cùng xuất hiện tại một World Cup, pickleball bắt đầu bước vào một bài kiểm tra phức tạp hơn: xây dựng giá trị cho thể thao quốc gia trên phạm vi toàn cầu.

Với Việt Nam, đây không chỉ là cơ hội tổ chức một sự kiện quốc tế quy mô lớn, mà còn là khả năng biến Pickleball World Cup thành điểm khởi đầu cho một hệ sinh thái rộng hơn, nơi thể thao kết nối với du lịch, dịch vụ, đầu tư hạ tầng và nền kinh tế trải nghiệm.

81 quốc gia: Thành công về quy mô, nhưng mới chỉ là điểm khởi đầu

Trong giai đoạn đầu của sự bùng nổ pickleball, mô hình phát triển khá rõ ràng: một cộng đồng người chơi hình thành, các sân đấu xuất hiện, doanh nghiệp bắt đầu bán thiết bị, câu lạc bộ được thành lập và các giải đấu dần mở rộng. Khi số lượng người chơi đủ lớn, nhu cầu về huấn luyện, tổ chức sự kiện và thi đấu chuyên nghiệp tiếp tục kéo theo những khoản đầu tư mới. Đó là mô hình tăng trưởng theo chiều rộng, và pickleball đã thực hiện điều này với tốc độ đáng kinh ngạc.

Nhưng việc tập hợp 81 quốc gia và vùng lãnh thổ tại Đà Nẵng cho thấy môn thể thao này đang bắt đầu chuyển sang một giai đoạn khác: tăng trưởng theo chiều sâu. Pickleball không còn chỉ cần mở rộng sang nhiều thị trường hơn, mà cần chứng minh rằng những thị trường đó có thể tạo ra các hệ thống cạnh tranh thực sự.

Song song với ý nghĩa thể thao đó, quy mô quốc tế của World Cup còn mang giá trị kinh tế rất lớn. Gần 5.000 vận động viên không chỉ là một con số đẹp cho công tác truyền thông, mà là một phần của chuỗi chi tiêu bao gồm hàng không, lưu trú, ăn uống, vận chuyển, mua sắm, giải trí và các dịch vụ liên quan đến thể thao. Đi cùng họ còn có huấn luyện viên, thành viên gia đình, đội ngũ hỗ trợ, nhà quản lý và người hâm mộ — khi tất cả những nhóm khách này cùng hội tụ tại một thành phố, một giải đấu thể thao có thể nhanh chóng tạo ra hiệu ứng lan tỏa sang toàn bộ nền kinh tế dịch vụ địa phương.

Đó là lý do du lịch thể thao đang trở thành một trong những lĩnh vực được nhiều thành phố và quốc gia quan tâm: một sự kiện thể thao không chỉ tạo ra doanh thu trực tiếp trong thời gian diễn ra giải, mà còn có thể quảng bá hình ảnh điểm đến tới hàng nghìn người đến từ nhiều thị trường khác nhau.

Với Đà Nẵng, World Cup vì thế có thể mang ý nghĩa lớn hơn một kỳ đại hội thể thao. Nếu được khai thác hiệu quả, giải đấu có thể trở thành một sản phẩm du lịch quốc tế và là cơ hội để thành phố tiếp cận một nhóm khách hàng mới: những người sẵn sàng di chuyển xuyên quốc gia chỉ để được chơi môn thể thao mà họ yêu thích.

Những sự kiện như Pickleball World Cup hoàn toàn có thể tạo ra giá trị bền vững cho du lịch, truyền thông, thương hiệu và hệ sinh thái pickleball quốc tế (Ảnh: PWC)
Những sự kiện như Pickleball World Cup hoàn toàn có thể tạo ra giá trị bền vững cho du lịch, truyền thông, thương hiệu và hệ sinh thái pickleball quốc tế (Ảnh: PWC)

Đà Nẵng và cơ hội trở thành điểm đến của du lịch pickleball

Việc Pickleball World Cup được tổ chức tại Việt Nam cũng phản ánh một sự thay đổi đáng chú ý trong bản đồ phát triển của môn thể thao này. Trong giai đoạn đầu, Mỹ là trung tâm gần như tuyệt đối của pickleball: các hệ thống giải đấu lớn, thương hiệu thiết bị, vận động viên chuyên nghiệp và cộng đồng người chơi đông đảo đều tập trung tại Bắc Mỹ. Nhưng khi môn thể thao này bắt đầu mở rộng nhanh chóng sang châu Á, châu Âu và Trung Đông, trọng tâm của thị trường cũng đang dần thay đổi, và Việt Nam nằm trong một khu vực có tiềm năng đặc biệt của làn sóng dịch chuyển đó.

Các thị trường như Singapore, Malaysia, Thái Lan, Philippines, Ấn Độ và Việt Nam đều đang chứng kiến sự phát triển nhanh của pickleball, với điểm chung là tốc độ đô thị hóa cao, tầng lớp trung lưu mở rộng và nhu cầu ngày càng lớn đối với các hoạt động thể thao mang tính xã hội. Pickleball phù hợp với xu hướng đó bởi tính dễ tiếp cận, thời gian chơi linh hoạt và khả năng kết nối cộng đồng.

Không giống một số môn thể thao đòi hỏi diện tích lớn hoặc chi phí đầu tư quá cao, pickleball có thể phát triển trong nhiều loại hình không gian đô thị: các sân tennis có thể được chuyển đổi, nhà kho có thể trở thành cụm sân trong nhà, còn trung tâm thể thao, khu phức hợp thương mại và nhiều công trình chưa được khai thác hiệu quả cũng có thể trở thành địa điểm cho môn thể thao này. Chính sự linh hoạt đó khiến pickleball không chỉ là một môn thể thao mà còn trở thành một mô hình kinh doanh gắn với việc khai thác không gian.

Với Đà Nẵng, World Cup có thể trở thành một công cụ quảng bá cho chính mô hình đó. Thay vì chỉ hướng đến mục tiêu tổ chức thành công một giải đấu, thành phố có thể tận dụng sự kiện để xây dựng hình ảnh như một điểm đến dành cho cộng đồng pickleball quốc tế — một hướng đi đã xuất hiện trong nhiều môn thể thao khác.

Pickleball đang bắt đầu hình thành một hành vi tiêu dùng tương tự, và đó chính là nơi World Cup có thể tạo ra giá trị vượt ra ngoài khuôn khổ của một giải đấu.

Khi vận động viên trở thành khách du lịch có giá trị cao

Sự phát triển của du lịch thể thao trong những năm gần đây cho thấy một thay đổi quan trọng trong hành vi của người tiêu dùng. Ngày càng nhiều người không còn chỉ đi du lịch để nghỉ ngơi hoặc tham quan, mà lựa chọn điểm đến dựa trên những trải nghiệm mà mình có thể trực tiếp tham gia. Trong thể thao, điều này tạo ra một nhóm khách hàng đặc biệt: những người đi du lịch để chơi.

Pickleball có lợi thế lớn trong việc tiếp cận nhóm khách hàng này. Một người chơi có thể bay đến một quốc gia khác để tham gia giải đấu, thuê sân, tập luyện cùng cộng đồng địa phương và kết hợp chuyến đi với các hoạt động du lịch. Những chuyến đi như vậy thường kéo theo nhiều khoản chi tiêu hơn một chuyến du lịch thông thường: vé máy bay, khách sạn và ăn uống chỉ là phần cơ bản, bởi người chơi còn chi tiền cho phí đăng ký giải, thuê sân, huấn luyện, thiết bị, dịch vụ phục hồi thể lực và các hoạt động giải trí. Nói cách khác, người chơi thể thao đang trở thành một nhóm khách du lịch có giá trị kinh tế đáng kể.

Pickleball: Động lực tăng trưởng du lịch thể thao (Ảnh: PWC)
Pickleball: Động lực tăng trưởng du lịch thể thao (Ảnh: PWC)

Câu chuyện của nhiều người chơi pickleball hiện nay cũng cho thấy môn thể thao đã bắt đầu trở thành trung tâm của kế hoạch du lịch, khi họ lựa chọn thành phố dựa trên giải đấu hoặc cộng đồng pickleball tại đó, thay vì chỉ xem thể thao là một hoạt động phụ trong chuyến đi. Đây là sự khác biệt quan trọng: người hâm mộ truyền thống trả tiền để xem thể thao, trong khi nhóm khách du lịch thể thao mới sẵn sàng trả tiền để trở thành một phần của thể thao.

Nếu Pickleball World Cup 2026 tạo được hiệu ứng đủ lớn, Đà Nẵng có thể tiếp tục khai thác nhóm khách hàng này sau khi giải đấu kết thúc — những người từng đến Việt Nam để thi đấu có thể quay trở lại, các giải đấu phong trào quốc tế có thể tiếp tục được tổ chức, và các tour kết hợp du lịch với pickleball có thể xuất hiện. Đó mới là giá trị dài hạn mà một sự kiện quốc tế có thể để lại.

World Cup phải tạo ra giá trị cạnh tranh

Tuy nhiên, tiềm năng kinh tế chỉ có thể được duy trì nếu giải đấu tạo ra giá trị thể thao thực sự, và đây có lẽ là thách thức lớn nhất của Pickleball World Cup. Một giải đấu quốc tế không thể trở thành tài sản thương mại lâu dài chỉ nhờ số lượng quốc gia tham dự. Cuối cùng, điều khiến người hâm mộ quay lại vẫn là cạnh tranh: ai mạnh hơn, ai gây bất ngờ, ai thất bại, ai sẽ trở lại để trả món nợ ở lần gặp tiếp theo?

Trong những môn thể thao quốc tế lâu đời, những câu hỏi đó đã được tích lũy qua nhiều thế hệ. Bóng đá có những trận đấu mang ý nghĩa trước cả khi bóng lăn. Tennis có Davis Cup. Bóng rổ có các cuộc đối đầu giữa những nền thể thao lớn. Cricket có những trận đấu quốc tế mang theo lịch sử kéo dài hàng thập kỷ. Pickleball chưa có được lợi thế đó, bởi phần lớn hệ thống chuyên nghiệp hiện nay vẫn xoay quanh các tour cá nhân, thứ hạng, tiền thưởng, hợp đồng tài trợ và các giải đấu thương mại — một vận động viên có thể dành cả mùa giải để theo đuổi thành tích cá nhân mà không cần đội tuyển quốc gia trở thành ưu tiên hàng đầu.

Chính vì vậy, World Cup đang thực hiện một nhiệm vụ khó hơn nhiều so với việc tổ chức một giải đấu: giải đấu phải khiến chiếc áo đội tuyển trở nên có giá trị. Về mặt kinh tế, đây là bước phát triển quan trọng, bởi thể thao quốc gia sở hữu một lợi thế mà các giải đấu thương mại phải chi rất nhiều tiền mới có thể xây dựng, đó là bản sắc. Một giải đấu nhượng quyền phải tạo ra sự gắn kết giữa người hâm mộ và đội bóng từ con số 0, nhưng đội tuyển quốc gia thì không cần như vậy — Việt Nam đã có ý nghĩa với người Việt Nam, Ấn Độ đã có ý nghĩa với người Ấn Độ, những lá cờ đã sở hữu sẵn một hệ thống cảm xúc và bản sắc. Pickleball chỉ cần tạo ra đủ những trận đấu đáng nhớ để kích hoạt nguồn tài sản đó.

Chất lượng các trận đấu và tính cạnh tranh vẫn là điều tạo nên sự hấp dẫn của giải đấu (Ảnh: PWC)
Chất lượng các trận đấu và tính cạnh tranh vẫn là điều tạo nên sự hấp dẫn của giải đấu (Ảnh: PWC)

Việt Nam không còn tham dự chỉ để góp mặt

Đội tuyển chủ nhà là một ví dụ rõ ràng cho thấy pickleball Việt Nam đang thay đổi nhanh như thế nào. Danh sách đội hình Open của Việt Nam quy tụ nhiều cái tên đáng chú ý như Đỗ Minh Quân, Lý Hoàng Nam, Quang Dương, Phúc Huỳnh, Trương Vinh Hiển, Trịnh Linh Giang, Ken Tam, Sophia Huỳnh Trần, Trang Huỳnh và Sĩ Bội Ngọc.

Điểm đáng chú ý không chỉ nằm ở số lượng những cái tên nổi tiếng, mà quan trọng hơn, Việt Nam đang sở hữu một lợi thế mà không phải thị trường pickleball mới nào cũng có: nguồn vận động viên có nền tảng từ các môn thể thao vợt thành tích cao. Lý Hoàng Nam mang theo nhiều năm kinh nghiệm ở môi trường tennis chuyên nghiệp, trong khi Quang Dương và Phúc Huỳnh đã tạo dựng dấu ấn trong pickleball cạnh tranh; những vận động viên khác cũng đang góp phần hình thành một hệ thống nhân sự có chiều sâu hơn.

Điều này thay đổi vị thế của Việt Nam. Nếu ở giai đoạn đầu, việc tổ chức một giải đấu quốc tế có thể đơn thuần là cơ hội để chủ nhà giới thiệu môn thể thao với thế giới, thì World Cup 2026 đặt Việt Nam vào một vị trí khác: chủ nhà không chỉ tổ chức giải đấu, mà Việt Nam có khả năng cạnh tranh. Đó là một ngưỡng phát triển rất quan trọng, bởi một quốc gia chỉ thực sự trở thành một phần của thể thao quốc tế khi thất bại của họ bắt đầu gây thất vọng. Việt Nam đã có đủ nhân lực để đặt kỳ vọng, và điều đó khiến mỗi trận đấu của đội chủ nhà có giá trị cao hơn, đồng thời giúp World Cup có thêm một câu chuyện cạnh tranh thực sự để khai thác.

Việt Nam không chỉ tổ chức giải đấu, mà còn cho thấy khả năng cạnh tranh với lực lượng hùng hậu (Ảnh: Facebook)
Việt Nam không chỉ tổ chức giải đấu, mà còn cho thấy khả năng cạnh tranh với lực lượng hùng hậu (Ảnh: Facebook)

Chênh lệch trình độ không phải vấn đề, mà là dữ liệu

Với 81 quốc gia và vùng lãnh thổ, Pickleball World Cup chắc chắn sẽ chứng kiến những khoảng cách rất lớn về trình độ. Một số đội tuyển sở hữu vận động viên chuyên nghiệp và hệ thống thi đấu phát triển, trong khi một số quốc gia mới bắt đầu xây dựng cộng đồng. Có đội có một vài ngôi sao nhưng thiếu chiều sâu, cũng có những thị trường có hàng nghìn người chơi phong trào nhưng chưa hình thành được hệ thống đào tạo thành tích cao.

Nhưng những khác biệt đó không nhất thiết là vấn đề — ngược lại, chúng chính là dữ liệu mà pickleball đang cần. Trong giai đoạn phát triển nhanh, các thị trường thường sử dụng số lượng người chơi và số sân đấu như những chỉ số chính để đánh giá mức độ thành công, nhưng những con số đó không phản ánh chính xác năng lực cạnh tranh. Một quốc gia có thể có cộng đồng rất lớn nhưng thiếu vận động viên đỉnh cao, trong khi một quốc gia khác có quy mô người chơi nhỏ hơn nhưng sở hữu truyền thống tennis, cầu lông hoặc bóng bàn mạnh, giúp các vận động viên chuyển đổi sang pickleball nhanh chóng. Chỉ có cạnh tranh trực tiếp mới cho thấy khoảng cách thực sự.

World Cup vì thế có thể cung cấp một bức tranh rõ ràng hơn về bản đồ sức mạnh quốc tế của pickleball: quốc gia nào đang đi trước, thị trường nào phát triển nhanh hơn dự kiến, đội nào có ngôi sao nhưng thiếu chiều sâu, nền thể thao nào đang sản sinh ra những vận động viên chuyển đổi hiệu quả nhất. Những thông tin đó có giá trị không chỉ với các liên đoàn mà cả với doanh nghiệp: thương hiệu thiết bị cần biết thị trường nào đang tăng trưởng, nhà đầu tư cần biết khu vực nào có nhu cầu hạ tầng, các đơn vị tổ chức cần xác định nơi nào có khả năng phát triển giải đấu. Theo nghĩa đó, một giải đấu quốc tế không chỉ tạo ra huy chương, mà còn tạo ra dữ liệu cho toàn bộ nền kinh tế thể thao.

Ai mặc áo đội tuyển sẽ trở thành câu chuyện kinh tế

Khi World Cup trở nên quan trọng hơn, những vấn đề liên quan đến đội tuyển cũng sẽ trở nên nhạy cảm hơn. Ai có quyền đại diện cho một quốc gia? Tiêu chuẩn nên dựa vào quốc tịch, nơi sinh, nơi cư trú hay nguồn gốc gia đình? Một vận động viên từng sống và thi đấu ở nhiều quốc gia sẽ thuộc về đội tuyển nào? Những câu hỏi này không chỉ mang tính hành chính, mà còn liên quan trực tiếp đến uy tín và giá trị thương mại của một giải đấu.

Người hâm mộ cần tin rằng hệ thống tuyển chọn là rõ ràng. Các vận động viên cần cảm thấy cơ hội cạnh tranh công bằng. Các liên đoàn cần xây dựng những tiêu chuẩn đủ chặt chẽ để tạo ra sự tin tưởng, và trên thực tế, nhiều quốc gia đã bắt đầu phát triển các quy trình tuyển chọn chính thức, dựa trên thử tuyển, thứ hạng, thành tích thi đấu hoặc điều kiện quốc tịch. Đó là một dấu hiệu tích cực, bởi trong thể thao, tranh luận về việc ai xứng đáng được khoác áo đội tuyển thường chỉ trở nên gay gắt khi chiếc áo đó thực sự có giá trị. Nếu World Cup tạo ra đủ uy tín, những cuộc tranh luận như vậy chắc chắn sẽ ngày càng nhiều — và theo một cách nào đó, đó lại là dấu hiệu cho thấy pickleball đang trưởng thành.

Từ một giải đấu đến một tài sản thể thao dài hạn

Tổ chức thành công Pickleball World Cup 2026 là một mục tiêu quan trọng, nhưng đó mới chỉ là bước đầu tiên. Thử thách lớn hơn nằm ở khả năng tạo ra sự liên tục. Một giải đấu có thể gây tiếng vang trong vài ngày hoặc vài tuần, nhưng để trở thành một tài sản thể thao thực sự, nó cần tạo ra những ký ức có thể được mang sang kỳ giải tiếp theo: ai đã loại ai, đội tuyển nào gây bất ngờ, ngôi sao nào thất bại, quốc gia nào tiến bộ nhanh nhất. Những câu chuyện đó phải tiếp tục được viết — đó là cách một giải đấu tích lũy "vốn lịch sử".

Các trận đấu hiện tại trở nên quan trọng hơn bởi chúng có liên hệ với quá khứ. Một thất bại tạo ra động lực cho lần tái đấu. Một đối thủ thường xuyên gặp nhau có thể trở thành kình địch. Những cuộc cạnh tranh bắt đầu được người hâm mộ chờ đợi trước khi giải đấu diễn ra. Khi đó, World Cup không còn cần liên tục chứng minh rằng mình quan trọng — lịch sử của chính giải đấu sẽ tạo ra giá trị. Đó cũng là điều mà pickleball cần nhất nếu muốn xây dựng một hệ thống thể thao quốc tế có sức sống lâu dài.

Giá trị thực của một kỳ World Cup sẽ được quyết định bởi chất lượng cạnh tranh, bản sắc đội tuyển, sự tham gia của các ngôi sao và khả năng tạo ra những tài sản thể thao có sức sống lâu dài. (Ảnh: PWC)
Giá trị thực của một kỳ World Cup sẽ được quyết định bởi chất lượng cạnh tranh, bản sắc đội tuyển, sự tham gia của các ngôi sao và khả năng tạo ra những tài sản thể thao có sức sống lâu dài. (Ảnh: PWC)

81 là con số bắt đầu, không phải đích đến

Đà Nẵng sẽ chứng kiến một trong những cuộc hội tụ quốc tế lớn nhất trong lịch sử pickleball. 81 quốc gia và vùng lãnh thổ, gần 5.000 vận động viên cùng hàng trăm đội tuyển sẽ tạo nên một hình ảnh có sức mạnh lớn về mặt biểu tượng, cho thấy pickleball đã đi xa đến đâu trong hành trình mở rộng toàn cầu. Nhưng sau khi những con số được công bố và những bức ảnh khai mạc được lan truyền, câu chuyện quan trọng nhất vẫn sẽ diễn ra trên sân đấu.

Liệu World Cup có xác định được những cường quốc thực sự của pickleball? Liệu những thị trường mới có thể tạo ra bất ngờ? Liệu Việt Nam có thể tận dụng lợi thế sân nhà để tạo nên thành tích đáng nhớ? Liệu các vận động viên hàng đầu có bắt đầu coi World Cup là một sự kiện không thể bỏ qua? Và về góc độ kinh tế, câu hỏi lớn nhất là liệu Đà Nẵng có thể biến một giải đấu thành một động lực phát triển dài hạn cho du lịch thể thao, hạ tầng thể thao và nền kinh tế dịch vụ hay không.

Pickleball đã rất thành công trong việc mở rộng bản đồ của mình — 81 quốc gia là bằng chứng rõ ràng. Nhưng giai đoạn tiếp theo sẽ khó hơn: môn thể thao này phải biến sự hiện diện thành giá trị, biến đội tuyển thành những thương hiệu thể thao có sức hấp dẫn và biến các trận đấu thành những câu chuyện được người hâm mộ ghi nhớ.

Trong thể thao quốc tế, một lá cờ không tự nhiên trở nên có ý nghĩa chỉ vì nó xuất hiện trong lễ khai mạc. Nó có ý nghĩa khi chiến thắng dưới lá cờ ấy trở thành mục tiêu, khi thất bại trở thành điều đau đớn, và khi các quốc gia muốn gặp lại nhau để thay đổi kết quả.

Pickleball World Cup 2026 đã đưa 81 lá cờ đến Đà Nẵng. Nhưng thành công thực sự của giải đấu sẽ nằm ở khả năng biến 81 lá cờ đó thành một hệ thống cạnh tranh có giá trị về thể thao, cảm xúc và thương mại. Nếu làm được điều đó, giá trị của pickleball trong tương lai sẽ không còn chỉ được đo bằng số sân mới được xây dựng hay số lượng vợt được bán ra, mà sẽ được đo bằng một thứ khó tạo ra hơn nhiều: một nền kinh tế thể thao được nuôi dưỡng bởi cạnh tranh, bản sắc, du lịch và lịch sử.