Bóng chuyền nam Hàn Quốc cách mạng tiền lương
Theo quyết định được đưa ra trong cuộc họp ngày 28/4 tại Seoul, mức trần lương cá nhân sẽ được tính dựa trên 20% tổng quỹ lương (salary cap) và 20% quỹ quyền chọn của mỗi CLB – tương tự mô hình đã được áp dụng ở giải nữ trước đó. Đây được xem là bước đi nhằm đưa hệ thống quản lý tài chính của giải đấu ngày càng tiệm cận chuẩn mực chuyên nghiệp.
Đáng chú ý, mức trần lương cá nhân sẽ giảm dần qua từng mùa giải. Cụ thể, ở mùa 2027/28, mức trần là 1,042 tỷ won; mùa 2028/29 giảm còn 1,002 tỷ won và đến mùa 2029/30 chỉ còn 962 triệu won. Như vậy, mỗi năm mức trần sẽ giảm khoảng 40 triệu won – một sự điều chỉnh có tính toán nhằm kiểm soát thị trường chuyển nhượng.
Theo KOVO, chính sách này xuất phát từ thực tế mức lương bóng chuyền Hàn Quốc đang có xu hướng tập trung vào một số ít ngôi sao, khiến khoảng cách thu nhập giữa các cầu thủ ngày càng lớn. Việc thiết lập và điều chỉnh trần lương không chỉ giúp giảm chênh lệch mà còn đảm bảo sự ổn định tài chính cho các đội bóng, tránh tình trạng “vung tay quá trán” trong chi tiêu.
Hình ảnh những ngôi sao như Jung Ji-seok – người từng giành danh hiệu MVP chung kết – cho thấy giá trị của các cá nhân xuất sắc là không thể phủ nhận. Tuy nhiên, bài toán cân bằng giữa ngôi sao và tập thể đang được đặt lên hàng đầu trong giai đoạn phát triển mới của giải đấu.
Bên cạnh thay đổi về tài chính, KOVO cũng điều chỉnh tiêu chí lựa chọn đại diện tham dự các giải đấu quốc tế do FIVB và Asian Volleyball Confederation tổ chức. Thay vì chọn nhà vô địch mùa trước, suất tham dự sẽ thuộc về nhà vô địch của mùa giải hiện tại, qua đó tăng tính cạnh tranh và đảm bảo đội đại diện có phong độ tốt nhất.
Những thay đổi này cho thấy nỗ lực của bóng chuyền Hàn Quốc trong việc xây dựng một hệ sinh thái chuyên nghiệp, bền vững và cân bằng hơn – nơi các CLB không chỉ cạnh tranh trên sân mà còn vận hành hiệu quả về mặt tài chính.
Tại Việt Nam những quy định về tiền lương VĐV không thuộc sự quản lý của Liên đoàn bóng chuyền hoặc BTC giải đấu, thay vào đó các đội bóng tự chi trả mức tiền lương cho cầu thủ dẫn đến mức chênh lệch thu nhập giữa các VĐV có thể rất lớn, những đội bóng có tiềm lực tài chính mạnh dễ dàng đưa ra những mức lương hấp dẫn để thu hút cầu thủ.
Tuy nhiên việc thay đổi điều này không dễ dàng, thực tế các đội bóng phải tự gồng gánh mọi khoản chi (bao gồm tiền lương) mà không nhận được sự chia sẻ doanh thu từ giải đấu, vì vậy việc bóng chuyền Việt Nam có thể tiến đến mô hình ngày càng chuyên nghiệp hoá như Hàn Quốc là câu chuyện chưa thể một sớm một chiều.
