Từ vô địch Euro 2020 đến 2 thất bại liên tiếp tại World Cup: 8 năm của Gravina tại LĐBĐ Ý
Bắt đầu từ năm 2018, khi ông tiếp quản một liên đoàn đang khủng hoảng sau thảm họa lỡ hẹn với World Cup 2018, Gravina từng được kỳ vọng là kiến trúc sư cho sự hồi sinh của đế chế Thiên thanh.
Trong giai đoạn đầu, vị thế chính trị của ông vô cùng vững chắc với tỉ lệ phiếu bầu áp đảo. Đỉnh cao chói lọi nhất trong triều đại Gravina chính là chức vô địch Euro 2020 (diễn ra năm 2021) dưới thời Roberto Mancini.
Chiến tích này không chỉ mang về chiếc cúp bạc danh giá sau nhiều thập kỷ chờ đợi mà còn đưa Gravina lên hàng ngũ lãnh đạo cấp cao của UEFA với tư cách Phó chủ tịch. Tuy nhiên, ánh hào quang đó đã che lấp những vết rạn nứt sâu sắc bên trong hệ thống.
Chỉ chưa đầy một năm sau vinh quang tại London, bóng đá Ý rúng động khi lần thứ hai liên tiếp vắng mặt tại World Cup 2022 sau thất bại trước Bắc Macedonia.
Khác với người tiền nhiệm Tavecchio, Gravina vẫn kiên quyết giữ ghế, bất chấp những luồng dư luận đòi cải tổ triệt để. Sự bất ổn tiếp tục leo thang khi Mancini đột ngột rời đi để sang Saudi Arabia, tiếp nối là nhiệm kỳ ngắn ngủi của Luciano Spalletti với thất bại tại Euro 2024.
Cuối cùng, hy vọng được đặt vào Gennaro Gattuso nhưng cũng nhanh chóng tan vỡ sau trận thua đau đớn trước Bosnia tại vòng play-off World Cup 2026.
Dù gặt hái được những thành tựu chính trị như sửa đổi điều lệ liên đoàn và tăng quyền lợi cho Serie A, nhưng di sản thể thao của Gravina lại rất buồn bã.
Sau 3 đời huấn luyện viên và 3 kỳ World Cup vắng bóng liên tiếp, áp lực từ những thất bại chuyên môn đã trở nên quá sức chịu đựng. Ngày 2/4/2026, kỷ nguyên 8 năm của Gravina chính thức khép lại bằng một đơn từ chức, để lại một nền bóng đá rệu rã đang khao khát một cuộc thay máu thực sự để tìm lại bản sắc vốn có.
