U23 Trung Quốc đã “giăng bẫy” ra sao khiến HLV Kim Sang Sik lúng túng?
Sau trận, Kim Sang Sik thẳng thắn nhận trách nhiệm: “Chúng tôi chưa kịp thích nghi với những điều chỉnh của đối thủ”.
Nhận xét ngắn gọn ấy phản ánh đúng bản chất trận đấu: U23 Việt Nam đã bước vào bán kết với một kịch bản quen thuộc, trong khi U23 Trung Quốc chủ động phá vỡ mọi khuôn mẫu mà đối phương chờ đợi.
Đòn bất ngờ từ đội hình xuất phát
So với trận tứ kết gặp U23 Uzbekistan, U23 Trung Quốc có hàng loạt điều chỉnh nhân sự gây ngạc nhiên. Những cầu thủ thường xuyên đá chính ở tuyến giữa và hàng công như Wang Yudong, Baihelamu, Xu Bin, He Yiran, Li Zhenquan hay Mutalifu đều ngồi dự bị. Thay vào đó là Kuai Jiwen và Xiang Yuwang – những cái tên ít được xem là trung tâm trong hệ thống trước đó.
Đáng chú ý nhất là quyết định sử dụng Liu Haofan. Trung vệ này vừa hồi phục chấn thương, chưa thi đấu phút nào ở vòng bảng và chỉ ra sân 30 phút ở tứ kết. Tuy nhiên, HLV Antonio Puche vẫn xếp anh đá chính và trao băng đội trưởng. Đó không chỉ là lựa chọn mang tính chuyên môn, mà còn là đòn “đánh úp” trực diện vào khâu chuẩn bị của U23 Việt Nam.
Liu Haofan sau đó tiết lộ rằng đội hình xuất phát chỉ được công bố ngay trước giờ khởi động. Điều này cho thấy Antonio Puche đã chủ động giữ bí mật đến phút cuối, khiến mọi phương án phân tích đối thủ của U23 Việt Nam gần như không còn giá trị.
Ở chiều ngược lại, HLV Kim Sang Sik giữ nguyên bộ khung đã vận hành suốt bốn trận toàn thắng trước đó. Ngoài việc Công Phương đá chính, U23 Việt Nam không có điều chỉnh đáng kể nào về nhân sự. Sự ổn định – yếu tố từng giúp đội bóng chơi hiệu quả – lại trở thành điểm dễ bị khai thác khi đối thủ đã “đọc” quá kỹ.
Cú xoay trục chiến thuật làm sụp đổ mọi giả định
Không chỉ thay đổi con người, U23 Trung Quốc còn thay đổi hoàn toàn cách tiếp cận trận đấu. Khác với hình ảnh thận trọng thường thấy, đội bóng của Antonio Puche nhập cuộc với tâm thế chủ động, dâng cao đội hình và cầm bóng nhiều ngay từ đầu.
Thống kê hiệp một cho thấy U23 Trung Quốc kiểm soát bóng tới 63% – con số gây bất ngờ nếu đặt trong bối cảnh các trận trước đó, khi họ luôn cầm bóng ít hơn đối thủ. Trước Iraq (42%), Australia (36%), Thái Lan (40%) hay Uzbekistan(29%), Trung Quốc đều chấp nhận thế trận thấp, phòng ngự chặt và phản công. Trước Việt Nam, họ làm điều ngược lại.
Sự thay đổi này khiến U23 Việt Nam rơi vào trạng thái bị động. Các tiền vệ không còn kiểm soát nhịp độ, trong khi hàng thủ liên tục phải đối mặt với các đợt hãm thành từ nhiều hướng. Khi không còn không gian để triển khai những pha chuyển trạng thái nhanh, sức tấn công của Việt Nam bị triệt tiêu đáng kể.
Antonio Puche đã thành công trong việc kéo U23 Việt Nam ra khỏi thế trận quen thuộc, buộc đối thủ phải chơi theo cách mà họ không chuẩn bị sẵn.
Khi Kim Sang Sik chậm một nhịp trong cuộc đấu trí
Bước sang hiệp hai, điều đáng nói là U23 Việt Nam vẫn duy trì cách vận hành cũ. Trong khi U23 Trung Quốc tiếp tục gia tăng sức ép và chủ động kiểm soát thế trận, những điều chỉnh từ băng ghế huấn luyện của Việt Nam đến chậm và không đủ để xoay chuyển cục diện.
Trung Quốc chủ động “đánh úp” bằng các pha hãm thành liên tục không còn là bất ngờ. Đó là hệ quả tất yếu của thế trận hiệp một. Khi Việt Nam chưa kịp điều chỉnh pressing, chưa thay đổi cấu trúc hàng tiền vệ, trận đấu đã trôi khỏi tầm kiểm soát.
Thẻ đỏ của Phạm Lý Đức hay chấn thương của Hiểu Minh là những tình huống làm trận đấu trở nên khó khăn hơn, nhưng không phải nguyên nhân gốc rễ của thất bại. Trước thời điểm đó, U23 Việt Nam đã cho thấy dấu hiệu hụt hơi về mặt chiến thuật khi không thể thoát khỏi sức ép liên tục từ đối phương.
HLV Kim Sang Sik không sai khi tin tưởng vào hệ thống đã giúp đội toàn thắng từ đầu giải. Tuy nhiên, ở những trận đấu đỉnh cao, nơi đối thủ sẵn sàng phá vỡ mọi khuôn mẫu, sự linh hoạt và khả năng điều chỉnh trong trận trở thành yếu tố then chốt. Trong cuộc đấu trí này, Kim Sang Sik đã chậm hơn Antonio Puche một bước.
Sẽ là thiếu công bằng nếu chỉ nói U23 Việt Nam thua vì “tự bắn vào chân mình”. Thực tế, U23 Trung Quốc đã có một trận đấu được chuẩn bị cực kỳ bài bản. HLV Antonio Puche không giấu điều đó: “Chúng tôi đã tuân thủ phương án chiến thuật từ trước trận, với mục tiêu giữ bóng càng nhiều càng tốt ở phần sân đối phương”.
Chiến thắng của U23 Trung Quốc không phải ngẫu nhiên. Đó là kết quả của sự chuẩn bị kỹ lưỡng, từ thay đổi nhân sự, giấu bài đến việc chủ động làm mới cách tiếp cận trận đấu. Antonio Puche đã chứng minh rằng, ở cấp độ châu Á, bản lĩnh của HLV chưa hẳn nằm ở việc xây dựng một hệ thống ổn định, nó còn ở khả năng phá vỡ mọi giả định của đối thủ khi cần thiết.
U23 Việt Nam thua trận, nhưng bài học thu được là rõ ràng. Để tiến xa hơn, ngoài cần một bộ khung vững vàng, U23 Việt Nam cần sự linh hoạt đủ lớn để thích nghi trước những đối thủ sẵn sàng biến hóa.
Trong cuộc đấu trí tại bán kết, Antonio Puche là người làm điều đó tốt hơn.
