Nỗi ám ảnh dây chằng sau vinh quang U23 châu Á của bóng đá Việt Nam
Từ Thường Châu 2018 đến bài học chưa bao giờ cũ
Sau VCK U23 châu Á 2018, lứa cầu thủ được xem là “thế hệ vàng” của bóng đá Việt Nam lần lượt đối diện với những cú ngã nghiệt ngã. Đỗ Duy Mạnh đứt dây chằng chéo trước, Đình Trọng vật lộn với chấn thương đầu gối kéo dài, Phan Văn Đức, Xuân Mạnh, Vũ Văn Thanh hay Xuân Trường đều từng chịu tổn thương nghiêm trọng liên quan đến dây chằng và khớp gối.
Không phải tất cả đều gục ngã cùng một thời điểm, nhưng điểm chung là họ đều rơi vào vòng xoáy chấn thương chỉ ít lâu sau khi đạt đỉnh cao danh vọng.
Khi ấy, nhiều người cho rằng đó là sự trùng hợp không may của cá nhân, hay đơn giản là “tai nạn nghề nghiệp”. Thế nhưng thời gian đã chứng minh, vấn đề không nằm ở một vài đôi chân. Đó là cả một guồng quay vận hành cầu thủ sau thành công.
Thường Châu 2018 là giải đấu của cảm xúc, cột mốc mở ra giai đoạn quá tải kéo dài chưa từng có với các tuyển thủ trẻ Việt Nam.
Họ trở về CLB với vai trò ngôi sao, đá chính gần như tuyệt đối, rồi tiếp tục lên tuyển quốc gia, tuyển Olympic, SEA Games, AFF Cup… mà không có một khoảng “xả tải” đúng nghĩa.
Trong bối cảnh đó, dây chằng – bộ phận chịu áp lực lớn nhất trong các pha bứt tốc, đổi hướng, tranh chấp – trở thành điểm vỡ tất yếu.
Khi lịch sử lặp lại ở U23 châu Á 2026
Những tưởng bài học từ thế hệ 2018 đã đủ sâu sắc, nhưng đến VCK U23 châu Á 2026, nỗi ám ảnh dây chằng một lần nữa quay trở lại. Hiểu Minh bị đứt dây chằng ngay trong giải đấu, còn Thái Sơn – mẫu tiền vệ có nền tảng thể lực bền bỉ – cũng không thoát khỏi chấn thương nghiêm trọng sau đó.
Hai cái tên, hai thời điểm khác nhau, nhưng cùng chung một kịch bản quen thuộc: chấn thương nặng xuất hiện ngay khi cầu thủ vừa bước ra từ sân khấu lớn nhất của bóng đá trẻ châu lục.
Điều đáng nói là U23 châu Á không phải giải đấu có tần suất chấn thương cao bất thường nếu so với mặt bằng chung. Vấn đề nằm ở chỗ, với cầu thủ Việt Nam, đó thường là đỉnh điểm của một chuỗi tích lũy tải kéo dài nhiều tháng, thậm chí nhiều năm.
Khi cơ thể chưa kịp thích nghi với cường độ quốc tế, họ đã phải tiếp tục duy trì trạng thái “đỉnh” ở môi trường V.League vốn khắc nghiệt không kém.
Sự thành công sớm vô hình trung trở thành con dao hai lưỡi. Cầu thủ càng hay, càng khó được nghỉ. Càng được kỳ vọng, họ càng bị khai thác đến giới hạn sinh học.
Trong hệ thống còn thiếu quản lý tải cá nhân hóa, thiếu dữ liệu y sinh liên thông giữa đội tuyển và CLB, việc đứt dây chằng gần như chỉ còn là câu hỏi “khi nào”, chứ không phải “có hay không”.
Từ Thường Châu 2018 đến U23 châu Á 2026, những cái tên thay đổi, thế hệ nối tiếp nhau, nhưng nỗi ám ảnh thì vẫn còn nguyên. Nếu bóng đá Việt Nam tiếp tục ưu tiên thành tích ngắn hạn, tiếp tục để cầu thủ trẻ gánh vác quá sớm và quá nhiều, thì mỗi kỳ U23 châu Á thành công sẽ lại đi kèm một danh sách chấn thương mới.
Và khi đó, vinh quang dù có rực rỡ đến đâu, cũng khó có thể trọn vẹn, bởi cái giá phải trả luôn nằm ở đôi chân của chính những người đã mang lại niềm tự hào ấy.
