Lee Chong Wei lên tiếng khi dàn sao cầu lông trẻ sa sút: "Nếu thất bại, chúng tôi sẽ cùng nhau khóc như một gia đình"
Dù đã có sự phục vụ của ngôi sao Lee Zii Jia, đội hình Thomas Cup của cầu lông Malaysia vẫn khiến người hâm mộ bất an. Tại giải German Open vừa qua, "niềm hy vọng" Leong Jun Hao và tài năng trẻ Justin Hoh đều phải dừng bước ngay từ vòng đầu tiên. Trong khi Jun Hao gục ngã trước đối thủ Đài Bắc Trung Hoa sau 3 set kịch tính, Justin Hoh lại cho thấy sự bất ổn về tâm lý khi không giữ được bình tĩnh trước những quyết định của trọng tài.
Đáng chú ý hơn, tay vợt Aidil Sholeh – người vừa được triệu tập vào trại huấn luyện – cũng bất ngờ bị loại sớm tại Singapore International Challenge. Những kết quả này làm dấy lên nghi vấn về khả năng chấm dứt cơn khát danh hiệu kéo dài 34 năm của cầu lông Malaysia tại đấu trường đồng đội thế giới.
Dưới góc độ quản trị thể thao, thái độ của Datuk Seri Lee Chong Wei trên cương vị Chủ tịch Ủy ban Thành tích của BAM là một bài học đáng giá. Thay vì can thiệp sâu vào chuyên môn khi kết quả không tốt, ông chọn cách phân quyền triệt để.
Ông khẳng định sẽ không can thiệp vào chương trình của các huấn luyện viên, vì họ mới là người sát sao với vận động viên hàng ngày. Trong kinh doanh thể thao, việc xác định rõ vai trò giữa nhà quản lý chiến lược và đội ngũ chuyên môn là yếu tố then chốt để tránh sự chồng chéo và áp lực thừa thãi. Lee Chong Wei chọn đứng ở vị trí "hậu phương" để hỗ trợ nguồn lực, nhưng lại sẵn sàng đứng ở "tiền tuyến" để chịu trách nhiệm nếu kết quả không như ý. Đây chính là cách xây dựng văn hóa doanh nghiệp trong lòng một đội tuyển thể thao: Chia sẻ thành công, gánh vác thất bại.
Phát biểu của Lee Chong Wei: "Nếu không có kết quả, chúng tôi sẽ cùng nhau khóc như một gia đình" đã chạm đến cảm xúc của đông đảo người hâm mộ. Nó tạo ra một sự gắn kết chặt chẽ giữa nhà quản lý, vận động viên và khán giả.
Tại Việt Nam, chúng ta thường thấy các tay vợt trẻ gặp áp lực rất lớn mỗi khi thi đấu quốc tế không thành công. Cách tiếp cận của Lee Chong Wei – không lấy kết quả của một vài giải đấu nhỏ làm thước đo cho một chiến dịch lớn – là nhận thức mới quan trọng. Thay vì hoảng loạn trước những trận thua ở vòng đầu, điều cần thiết là một kế hoạch dài hơi và sự bảo vệ từ phía lãnh đạo để vận động viên yên tâm cống hiến.
Bên cạnh đó, việc BAM vẫn đang kiên nhẫn chờ đợi quyết định của Goh Jin Wei cho Uber Cup cho thấy sự tôn trọng đối với cá tính và lộ trình riêng của từng ngôi sao – một chiến lược giữ chân nhân tài linh hoạt mà thể thao Việt Nam có thể tham khảo.
