Bóng bàn Việt Nam từ đỉnh cao châu Á đến chuyên nghiệp hóa: Kỳ 1 - Những "cây vợt vàng" Á châu (1954 - 1975)
Năm 1957 và 1958 ghi dấu hai cột mốc "chấn động" lịch sử thể thao Việt Nam. Tại giải Vô địch Châu Á 1957 diễn ra ở Manila và sau đó là ASIAD 1958 tại Tokyo, đội tuyển nam bóng bàn miền Nam Việt Nam đã xuất sắc bước lên bục cao nhất. Trong bối cảnh các cường quốc như Nhật Bản đang trỗi dậy mạnh mẽ, việc Việt Nam giành ngôi Vương đồng đội nam là một kỳ tích mà cho đến nay, giới mộ điệu vẫn nhắc lại với sự ngưỡng mộ pha lẫn tự hào.
Thành công ấy gắn liền với chân dung của "Tứ trụ": Mai Văn Hòa, Lê Văn Tiết, Trần Cảnh Được, Trần Văn Liễu. Mai Văn Hòa là biểu tượng của sự kiên trì với lối đánh cắt bóng lỳ lợm. Ông không dùng sức mạnh cơ bắp để đối đầu trực diện, mà dùng sự biến hóa của mặt vợt để khiến các tay vợt Nhật Bản – vốn nổi tiếng với lối tấn công vũ bão – phải nản lòng và tự đánh hỏng.
Lê Văn Tiết là tay vợt có lối đánh tấn công sắc sảo, tạo nên sự bù trừ hoàn hảo trong đội hình. Đây là bài học kinh điển về chiến thuật: Hiểu rõ thế mạnh bản thân (sự khéo léo) để khắc chế điểm mạnh của đối phương (sức mạnh).
Tại sao bóng bàn thời kỳ này lại phát triển rực rỡ đến thế? Nhìn dưới góc độ kinh doanh thể thao, Sài Gòn xưa đã hình thành một mô hình Xã hội hóa thể thao rất tiên tiến:
- Hệ thống "Phễu" từ học đường: Bóng bàn không chỉ là môn chơi giải trí, mà sớm xuất hiện ở một số trường học. Điều này tạo ra một lượng "khách hàng" khổng lồ và nguồn vận động viên tiềm năng dồi dào.
- Sự bùng nổ của kinh doanh tư nhân: Những nơi có bàn bóng bàn mọc lên khắp các con phố Sài Gòn. Đây không chỉ là nơi tập luyện, mà còn là những "doanh nghiệp nhỏ" tự vận hành, tổ chức các giải đấu giao hữu có tài trợ, tạo ra sự cạnh tranh khốc liệt để nâng tầm trình độ.
- Sức hút thương hiệu cá nhân: Các tay vợt trong nhóm "Tứ trụ" thực sự là những ngôi sao thương mại thời bấy giờ. Hình ảnh của họ gắn liền với niềm tự hào, giúp kích cầu việc mua sắm dụng cụ, vợt bóng bàn và thúc đẩy phong trào tập luyện tăng cao.
Câu chuyện bóng bàn của giai đoạn 1954 - 1975 không chỉ để hoài niệm. Nó đặt ra câu hỏi cho chúng ta hôm nay: Làm sao để tái hiện một hệ sinh thái mà ở đó, thể thao học đường và sự đầu tư tư nhân hòa quyện làm một? Nếu chúng ta biết cách khai thác giá trị kinh tế của bóng bàn như cha ông đã làm, giấc mơ vươn tầm Châu Á một lần nữa hoàn toàn có cơ sở.
