Arsenal đang khởi đầu mùa giải bằng thứ bóng đá quen thuộc nhưng ngày càng khó bị đánh bại: kiểm soát trận đấu, hạn chế không gian và khiến đối phương gần như không có cơ hội rõ ràng trước khung thành. Sau hai vòng đầu tiên tại Premier League, đội bóng của Mikel Arteta chưa phải nhận bàn thua nào. Tuy nhiên, điều đáng chú ý không nằm ở hai trận sạch lưới mà ở cách Arsenal đạt được thành tích đó. Thủ môn David Raya gần như không phải hoạt động, bởi hàng thủ phía trước anh đã làm rất tốt nhiệm vụ ngăn những tình huống nguy hiểm xuất hiện.
Thành tích ấy sẽ được kiểm chứng ở cấp độ cao hơn khi Arsenal tiếp đón Chelsea tại Emirates vào Chủ nhật. Nếu Arsenal đang đại diện cho hàng phòng ngự chắc chắn nhất giải đấu, Chelsea lại bước vào trận đấu với hàng công hiệu quả nhất sau hai vòng, khi đã ghi 7 bàn.
Một bên chưa thủng lưới, một bên liên tục tìm được đường vào khung thành đối phương. Cuộc đối đầu này vì thế là màn so tài giữa hai phong cách đối lập, trong đó Morgan Rogers có thể trở thành nhân tố đặc biệt quan trọng.
Arsenal đang biến khả năng phòng ngự thành lợi thế lớn nhất
Điều gây ấn tượng nhất trong hai trận đầu mùa ngoài việc Arsenal giữ sạch lưới còn là số cơ hội họ cho đối phương tạo ra ít đến mức nào. Raya mới chỉ phải đối mặt với một cú dứt điểm trúng đích, đó là pha đánh đầu của Jack Rudoni. Thủ môn người Tây Ban Nha từng đóng vai trò rất lớn trong thành công của Arsenal mùa trước, nhưng hiện tại anh gần như trở thành người quan sát khi đội bóng của Arteta kiểm soát phần lớn nguy cơ ngay từ phía trước vòng cấm.
Những con số từ mùa giải trước càng cho thấy đây không phải sự khởi đầu tình cờ. Kể từ đầu mùa trước, Arsenal đã có 20 trong tổng số 40 trận Ngoại hạng Anh mà đối phương tạo ra lượng bàn thắng kỳ vọng (xG) dưới 0,50. Hai trận đầu tiên của mùa giải mới tiếp tục nằm trong nhóm này. Liverpool đứng thứ hai với 8 trận, trong khi Manchester City chỉ có 2 và Chelsea có 4. Khoảng cách giữa Arsenal với phần còn lại đủ lớn để cho thấy khả năng hạn chế cơ hội của họ đã trở thành đặc điểm mang tính hệ thống.
Điều đó đặc biệt quan trọng trong bối cảnh Arsenal vẫn còn những câu hỏi ở hàng công. Người hâm mộ có lý do để tiếc nuối khi đội bóng không tăng cường mạnh hơn ở một số vị trí tấn công trong kỳ chuyển nhượng, nhưng nếu nhìn vào khả năng phòng ngự, họ đang tạo ra một khoảng cách đáng kể so với các đối thủ cạnh tranh trực tiếp. Arteta có một nền tảng đủ chắc chắn để giúp Arsenal bước vào những trận đấu lớn với sự tự tin.
Sự ổn định đó càng đáng chú ý bởi hàng thủ Arsenal đã phải thay đổi nhân sự ngay từ đầu mùa. Ezri Konsa mới chỉ thi đấu 11 phút, trong khi Cristhian Mosquera được lựa chọn đá cặp với Gabriel ở trung tâm hàng thủ. Ben White chuyển sang đá hậu vệ phải, còn Riccardo Calafiori tiếp tục đảm nhiệm vị trí bên cánh trái. Đáng nói, trước hai trận đầu tiên của mùa giải, White, Mosquera, Gabriel và Calafiori chưa từng cùng đá chính trong một trận Premier League.
Thông thường, một hàng thủ chưa từng chơi cùng nhau sẽ cần thời gian để hình thành sự ăn ý. Với Arsenal, quá trình ấy dường như diễn ra nhanh hơn rất nhiều. Mosquera không tỏ ra quá lúng túng khi đá cạnh Gabriel, White có đủ kinh nghiệm để đảm nhiệm vai trò ở cánh phải, còn Calafiori góp phần duy trì khả năng kiểm soát bóng từ tuyến dưới. Những thay đổi về con người vì thế chưa làm xáo trộn cấu trúc phòng ngự mà Arteta đã mất nhiều năm xây dựng.
Đây chính là điểm khác biệt giữa một hàng thủ tốt và một hệ thống phòng ngự tốt. Arsenal không chỉ trông chờ vào khả năng thắng các pha tranh chấp của hậu vệ mà tìm cách hạn chế số lần những tình huống ấy xuất hiện. Các cầu thủ duy trì khoảng cách hợp lý giữa các tuyến, kiểm soát không gian trước mặt hàng thủ và gây áp lực đủ sớm để đối phương khó đưa bóng vào những khu vực nguy hiểm.
Khi hệ thống hoạt động trơn tru, Raya không cần phải liên tục thực hiện những pha cứu thua ngoạn mục. Đó là dấu hiệu tích cực nhất đối với Arteta, bởi một đội bóng muốn cạnh tranh chức vô địch trong cả mùa giải không thể phụ thuộc vào việc thủ môn phải chơi xuất sắc mỗi tuần. Arsenal đang cố gắng khiến công việc của Raya trở nên đơn giản bằng cách kiểm soát nguy cơ từ trước khi nó xuất hiện.
Tuyến giữa cũng được bổ sung thêm sức mạnh với Bruno Guimaraes. Tiền vệ người Brazil được kỳ vọng mang đến khả năng tranh chấp, che chắn và kiểm soát khu trung tuyến, qua đó tạo thêm một lớp bảo vệ cho hàng thủ. Arteta chưa vội sử dụng anh với cường độ cao, nhưng việc Arsenal có thể từng bước đưa những tân binh vào đội hình mà không phải lập tức phụ thuộc vào họ cho thấy chiều sâu của đội bóng đã được cải thiện.
Vì thế, hai trận đầu mùa mang đến cho Arsenal nhiều hơn hai lần giữ sạch lưới. Chúng cho thấy hệ thống phòng ngự có thể duy trì sự ổn định ngay cả khi nhân sự thay đổi, đồng thời củng cố niềm tin rằng hàng thủ sẽ tiếp tục là nền tảng quan trọng trong cuộc đua bảo vệ chức vô địch Premier League. Nhưng tất cả những gì Arsenal làm được cho tới lúc này vẫn chưa được kiểm chứng trước một hàng công có khả năng tạo ra sức ép liên tục như Chelsea.
Đó là nơi Morgan Rogers xuất hiện.
Morgan Rogers là chìa khóa để Chelsea phá “pháo đài” Arsenal
Chelsea bước vào cuộc đối đầu tại Emirates với một lợi thế rất rõ ràng: họ đang là đội ghi nhiều bàn nhất Premier League sau hai vòng với 7 pha lập công. HLV Xabi Alonso đã có một khởi đầu đầy hứa hẹn và hàng công của Chelsea nhanh chóng cho thấy có nhiều phương án để tạo ra sự khác biệt. Trong số đó, Rogers đang nổi lên như một trong những nhân tố đáng chú ý nhất.
Cầu thủ người Anh từng là mục tiêu của Arsenal trước khi chuyển đến Chelsea với mức phí 117 triệu bảng. Nhiều người cho rằng Chelsea đã trả quá cao cho Rogers, nhưng những màn trình diễn đầu mùa cho thấy anh đang quyết tâm chứng minh giá trị của mình. Rogers hiện có 1 bàn và 1 kiến tạo sau hai trận, đồng thời nằm trong nhóm những cầu thủ tạo ra nhiều mối đe dọa nhất giải đấu.
Màn trình diễn trong chiến thắng 4-3 trước Brighton là minh chứng rõ nhất. Hoạt động bên cánh trái, Rogers có một pha đi bóng vượt qua hai cầu thủ Brighton trước khi tạo cơ hội dẫn tới bàn thắng thứ hai của Chelsea. Sau đó, anh thực hiện một pha xoay người rồi tung đường chuyền xuyên tuyến để khởi phát đợt phản công dẫn tới bàn thứ ba. Hai tình huống ấy cho thấy sự kết hợp giữa sức mạnh, tốc độ, kỹ thuật và khả năng đưa ra quyết định nhanh của Rogers.
Đáng chú ý, đây cũng chính là khu vực mà Arsenal dường như vẫn chưa có sự bổ sung hoàn hảo trong kỳ chuyển nhượng. Rogers có khả năng nhận bóng ở biên, kéo bóng vào trong hoặc trực tiếp tấn công khoảng trống phía sau hàng thủ. Nếu Arsenal để anh có không gian để tăng tốc, cầu thủ này có thể biến một tình huống tưởng như không quá nguy hiểm thành cơ hội ghi bàn chỉ sau vài giây.
Sau hai vòng đấu, chỉ Bruno Fernandes của MU có tổng số cú sút cộng cơ hội tạo ra cao hơn Rogers. Cole Palmer và Joao Pedro, hai thành viên còn lại trong bộ ba tấn công của Chelsea, cũng nằm ngay phía sau. Điều đó cho thấy Arsenal sẽ không thể xây dựng kế hoạch phòng ngự chỉ xoay quanh Rogers mà phải kiểm soát cả hệ thống tấn công của Chelsea.
Nếu White hoặc một tiền vệ Arsenal phải liên tục hỗ trợ để hạn chế Rogers ở cánh, khoảng trống có thể xuất hiện ở trung lộ cho Palmer. Nếu Arsenal tập trung khóa Palmer, Joao Pedro có thể khai thác khu vực khác. Chelsea có đủ chất lượng để biến những thay đổi nhỏ trong cách Arsenal tổ chức phòng ngự thành cơ hội.
Đây chính là bài toán khó nhất mà Arteta phải giải quyết. Arsenal đã chứng minh họ có thể khiến những đối thủ đầu mùa gần như không thể tiếp cận khung thành, nhưng Chelsea có khả năng kéo giãn hệ thống bằng những cầu thủ có kỹ thuật và tốc độ. Rogers đặc biệt nguy hiểm bởi anh không chỉ giữ bóng mà thường tìm cách đưa bóng về phía trước ngay khi có khoảng trống.
Thử thách với Arsenal vì thế không chỉ là ngăn Chelsea dứt điểm. Họ phải ngăn The Blues đưa bóng đến đúng vị trí mà Rogers, Palmer hoặc Joao Pedro có thể phát huy tối đa khả năng. Nếu làm được điều đó, hàng thủ Arsenal sẽ tiếp tục chứng minh giá trị. Nếu thất bại, Chelsea có thể trở thành đội bóng đầu tiên thực sự phơi bày những khoảng trống trong hệ thống phòng ngự của Arteta.
Rogers càng có thêm động lực bởi câu chuyện chuyển nhượng giữa hai đội. Arsenal từng muốn có anh nhưng không thành công, còn Chelsea chấp nhận chi 117 triệu bảng để đưa cầu thủ này về Stamford Bridge. Cuộc đối đầu tại Emirates vì thế mang thêm ý nghĩa cá nhân với tuyển thủ Anh. Một màn trình diễn nổi bật trước đội bóng từng theo đuổi mình sẽ là cách không thể tốt hơn để anh chứng minh mức giá Chelsea bỏ ra không phải sự phóng đại.
Tuy nhiên, Chelsea không chỉ có Rogers. Palmer vẫn là trung tâm sáng tạo quan trọng, Joao Pedro đem đến thêm khả năng di chuyển và kết nối, trong khi hệ thống của Alonso đang tạo điều kiện để các cầu thủ tấn công tìm thấy nhau thường xuyên hơn. Arsenal sẽ phải duy trì sự tập trung trong suốt trận đấu bởi chỉ một khoảnh khắc mất vị trí cũng có thể khiến toàn bộ cấu trúc bị phá vỡ.
Câu chuyện của Hull cũng cho thấy một cách phòng ngự khác đang đem lại hiệu quả ở Premier League. Hull đã giữ sạch lưới cả hai trận đầu mùa, nhưng nếu Arsenal gần như không cho đối phương cơ hội, Hull lại phải dựa nhiều hơn vào thủ môn Konstantinos Tzolakis. Anh đã phải đối mặt với các cú dứt điểm có tổng xG lên tới 1,92 trong hai trận đầu tiên, con số tốt nhất theo dữ liệu nền tảng được đề cập cho các thủ môn Premier League trong giai đoạn này.
John Egan cũng là nhân tố đáng được nhắc tới. Trung vệ 33 tuổi từng khoác áo Sheffield United tưởng như đã rời xa sân chơi Premier League trước khi Hull tạo nên chiến tích thăng hạng. Nhưng anh đang chứng minh rằng kinh nghiệm vẫn có thể tạo ra khác biệt. Egan thực hiện tới 17 pha phá bóng trong chiến thắng trước Man United ở vòng mở màn và tiếp tục có thêm 10 lần giải nguy trước Coventry.
Tổng cộng 27 pha phá bóng sau hai trận giúp Egan dẫn đầu rất xa ở chỉ số này tại Premier League. Phong cách của anh không hào nhoáng, nhưng lại phù hợp với hoàn cảnh của Hull. Khi đội bóng chịu sức ép, nhiệm vụ của Egan là giải nguy và anh đang làm điều đó rất hiệu quả. Hull sẽ tiếp tục cần những màn trình diễn như vậy khi gặp Aston Villa vào Chủ nhật.
Sự khác biệt giữa Hull và Arsenal cũng làm nổi bật giá trị của hệ thống mà Arteta xây dựng. Hull có thể phải chờ Tzolakis cứu thua hoặc Egan phá bóng khi nguy hiểm đã xuất hiện. Arsenal cố gắng giải quyết vấn đề sớm hơn, bằng cách khiến đối phương không thể tạo ra những cơ hội có chất lượng ngay từ đầu. Hai đội cùng giữ sạch lưới nhưng sử dụng hai con đường rất khác nhau để đạt được điều đó.
Arsenal sẽ phải chứng minh cách tiếp cận của họ đủ tốt trước Chelsea. Đây mới là đối thủ có khả năng buộc Raya phải làm việc nhiều hơn, bởi Rogers, Palmer và Joao Pedro có thể tạo ra sức ép từ nhiều vị trí. Nếu Arsenal tiếp tục kiểm soát được những khoảng trống quan trọng và duy trì khoảng cách giữa các tuyến, họ sẽ củng cố vị thế của một trong những đội phòng ngự đáng tin cậy nhất Premier League.
Ngược lại, nếu Chelsea tìm được cách đưa Rogers vào những tình huống một đối một, kéo White hoặc các tiền vệ Arsenal ra khỏi vị trí và tạo khoảng trống cho Palmer hoặc Joao Pedro, trận đấu sẽ trở thành bài kiểm tra thực sự đối với hệ thống của Arteta.
Arsenal đang dựng nên một “pháo đài” trước khung thành, nhưng chưa có pháo đài nào được xem là bất khả xâm phạm chỉ sau hai vòng đấu. Chelsea chính là đối thủ phù hợp nhất để kiểm chứng điều đó. Hàng công đã ghi 7 bàn đối đầu hàng thủ chưa thủng lưới, còn Rogers có cơ hội chứng minh rằng Arsenal đã bỏ lỡ một cầu thủ có thể tạo ra khác biệt ở khu vực mà họ từng muốn tăng cường.
Nếu Arsenal tiếp tục khiến đối phương gần như không thể tạo cơ hội, họ có thêm cơ sở để tin rằng hàng thủ đủ sức trở thành nền móng cho cuộc đua vô địch. Nhưng nếu Chelsea tìm được chìa khóa mở cánh cửa ấy, Arteta biết rằng con đường bảo vệ ngôi vương không đơn giản như hai vòng đấu đầu tiên đã gợi ra.


Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận và tương tác với cộng đồng