Tại vòng loại giải bóng chuyền sinh viên toàn quốc 2026 khu vực miền Trung, giữa những pha đập bóng, chắn bóng và cứu bóng đầy tốc độ, có một hình ảnh khá đặc biệt: những sinh viên bước vào sân với cặp kính cận dày cộm. Với họ, chiếc kính không chỉ giúp nhìn rõ mà đôi khi còn là một thử thách phải tìm cách vượt qua trong mỗi trận đấu.

Lưu Quyết Tiến, sinh viên năm 2 khoa Cơ khí, Trường ĐH Sư phạm Kỹ thuật Đà Nẵng - Đại học Đà Nẵng, là một trong những VĐV như vậy. Tiến bị cận 5 độ và cho biết tình trạng cận thị xuất hiện từ nhỏ, trong đó việc sử dụng máy tính nhiều là một trong những nguyên nhân khiến thị lực bị ảnh hưởng.
Nam sinh quê Đồng Hới (Quảng Bình cũ) đến với bóng chuyền khá tình cờ. Năm lớp 10, nhận thấy Tiến có chiều cao, các anh rủ em đi tập. Ban đầu chỉ là lời rủ đi tập thử, nhưng sau những buổi tập, Tiến dần yêu thích môn thể thao này rồi gắn bó với bóng chuyền.
“Em bắt đầu chơi bóng chuyền từ năm lớp 10 vì mấy anh thấy có chiều cao nên gọi đi tập luyện. Em thích thú đi tập và sau đó mê luôn. Rồi em đi đánh cho trường cấp 3”, Tiến chia sẻ.
Thế nhưng, khi bước vào sân bóng chuyền, Tiến nhanh chóng nhận ra cận 5 độ mang đến không ít bất tiện. Những pha bật nhảy thường khiến chiếc kính bị rơi, trong khi bóng chuyền lại là môn thể thao có rất nhiều tình huống bóng bay với tốc độ cao về phía người chơi.
Để hạn chế việc kính rơi, Tiến phải tìm những loại gọng ôm sát hơn hoặc sử dụng dụng cụ cố định phía sau kính. Nam sinh cũng từng thử kính bảo hộ và kính áp tròng, nhưng cả hai phương án đều không phù hợp.

“Trước em có dùng kính bảo hộ với kính áp tròng nhưng không duy trì. Đeo kính áp tròng thì nếu bóng đập vào mắt có thể ảnh hưởng đến mắt, trong khi mắt em khá dễ bị tổn thương. Kính bảo hộ đeo lâu thì do cơ địa em ra nhiều mồ hôi, đeo vào bị che lại, không thấy gì nên em quyết định chỉ đeo kính bình thường, gãy thì mua mới”, Tiến kể.
Và việc “gãy thì mua mới” với Tiến không phải chuyện hiếm. Trong quá trình chơi bóng chuyền, nam sinh từng không ít lần bị bóng đánh trúng mắt. Có những lần chiếc kính để lại vết hằn ở hai bên mặt.
Tính đến nay, Tiến đã thay gần 30 chiếc gọng kính. Mỗi chiếc có giá khoảng 90.000 đồng, cộng lại cũng là một khoản chi phí đáng kể với một sinh viên. Vì thế, nam sinh thường tranh thủ săn sale, thậm chí có thời điểm mua cùng lúc khoảng 10 chiếc để sẵn trong balo, phòng khi chiếc đang đeo gặp sự cố trên sân.
Với Tiến, chuyện gãy kính gần như đã trở thành một phần của việc chơi bóng. Mỗi lần va chạm, chiếc kính có thể bị xô lệch, in hằn lên hai bên mắt, thậm chí gãy gọng. Cậu tìm nhiều cách để hạn chế điều đó, từ mua sẵn gọng dự phòng đến tập luyện để kiểm soát tốt hơn những động tác của tay khi thi đấu.

“Em mua sẵn gọng kính. Từ trước đến giờ đánh giải, bị đánh vào mắt thì kính in hằn hai bên. Sau em khắc phục bằng cách tập gym để cơ tay to lên, hạn chế việc tay đập vào mắt”, Tiến nói.
Gần một năm qua, Tiến đã không còn làm gãy kính. Đó cũng là khoảng thời gian đủ dài để nam sinh hy vọng “chuỗi ngày bình yên” của chiếc kính sẽ tiếp tục được duy trì tại NUC Bóng chuyền 2026.
“Em cắt chuỗi gãy kính gần 1 năm rồi và hy vọng giải này sẽ không phải thay kính vì tốn tiền quá”, Tiến cười.
NUC 2026 cũng là giải đấu đặc biệt với Tiến bởi đây là lần đầu em được gọi lên tập luyện và thi đấu cho đội bóng chuyền Đại học Đà Nẵng. Mới là sinh viên năm 2, nam sinh thừa nhận bản thân vẫn còn thiếu kinh nghiệm và đang phải học hỏi nhiều từ các thầy cùng những đàn anh trong đội.
“Em mới học năm hai, được gọi lên tập luyện. Em vẫn còn non nớt lắm, chân ướt chân ráo nên cố gắng học hỏi mấy thầy và mấy anh. Đây là lần đầu em vào đội bóng chuyền Đại học Đà Nẵng”, Tiến cho biết.
Lợi thế về chiều cao giúp Tiến được các HLV sử dụng ở khả năng chắn bóng và tấn công. Trong khi đó, bước một và phát bóng vẫn là những kỹ năng nam sinh cần tiếp tục cải thiện.
“Vào sân em hơi bỡ ngỡ. Em có một số điểm mạnh như chắn bóng, tấn công nên mấy thầy tận dụng hai yếu tố này. Về bước một và phát bóng thì chưa tốt lắm, vào thi đấu mấy anh chỉ đâu thì mình đứng đó”, Tiến nói.

Không chỉ Tiến, vòng loại giải bóng chuyền sinh viên toàn quốc 2026 khu vực miền Trung còn có những sinh viên khác phải làm quen với việc thi đấu cùng cặp kính cận dày.
Khánh Huyền, sinh viên năm 4 khoa Hàn Quốc, Đại học Đông Á, bị cận 5 độ từ năm lớp 9. Sau nhiều năm chơi bóng chuyền, nữ sinh quê Nghệ An quen với việc phải đeo kính trên sân, nhưng cũng từng gặp một sự cố đáng nhớ khi thi đấu.
Có lần, sau một tình huống trên sân, cả gọng kính lẫn tròng kính của Huyền đều bị rơi ra. Dù vậy, nữ sinh cho biết bản thân không cảm thấy việc đeo kính ảnh hưởng quá nhiều đến khả năng di chuyển.
“Em thấy di chuyển bình thường, chắc là do mình chậm. Cũng có thể do tốc độ ở nữ chậm nên mới ít bị, khả năng đập ít hơn”, Huyền chia sẻ.
Trong khi đó, Phương Thảo, sinh viên năm 4 Trường ĐH Y Dược - Đại học Đà Nẵng, bị cận 4 độ từ năm lớp 6. Nữ sinh quê Hà Tĩnh bắt đầu chơi bóng chuyền từ năm lớp 7 và cũng đã có nhiều năm làm quen với việc thi đấu trong điều kiện thị lực không tốt.
Cận thị khiến Thảo gặp hạn chế nhất định trong việc quan sát, đặc biệt ở những trận đấu có hệ thống đèn chiếu sáng. Ánh đèn đôi khi khiến nữ sinh bị chói mắt, nhưng theo thời gian, việc thi đấu cùng cặp kính đã dần trở thành điều quen thuộc.
“Khi vào chơi thì lúc đó em cận nhẹ, dần dần cận nặng. Lần đầu mới thi đấu giải lớn, em nhìn quen rồi nên thấy bình thường”, Thảo cho biết.
Ba sinh viên, ba câu chuyện khác nhau nhưng cùng có một điểm chung: chiếc kính cận chưa bao giờ trở thành lý do khiến họ từ bỏ bóng chuyền.
Với Tiến, đó là gần 30 chiếc gọng đã được thay trong những năm chơi bóng chuyền. Với Huyền, đó là lần chiếc kính mất cả gọng lẫn tròng sau một pha bóng. Còn với Thảo, đó là những trận đấu dưới ánh đèn khiến đôi mắt bị chói nhưng rồi cũng dần thích nghi.














Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận và tương tác với cộng đồng