Sau thảm họa World Cup, bóng đá Ý lại trắng tay ở cúp châu Âu
Cùng với nỗi đau từ đội tuyển quốc gia, các câu lạc bộ Italia giờ đây chỉ còn biết theo dõi những trận đấu đỉnh cao qua màn hình tivi, nhìn các đại diện từ Ligue 1, Bundesliga, Premier League và La Liga thiết lập một trật tự châu Âu mới.
Thực trạng này không còn là một cú sốc nhất thời mà là hệ quả của một sự suy tàn có hệ thống. Kể từ chức vô địch Champions League năm 2010 của Inter Milan dưới thời Jose Mourinho, bóng đá Ý đã trải qua 16 năm đứng ngoài "phòng điều khiển" của bóng đá đỉnh cao.
Trong quãng thời gian đó, Serie A chỉ góp mặt trong 4 trận chung kết và đều nhận thất bại. Nhìn rộng hơn trong 30 năm qua, Ý chỉ mang về 3 chiếc cúp Champions League, một con số khiêm tốn rất đáng báo động khi so sánh với sức mạnh của các câu lạc bộ Tây Ban Nha hay Anh.
Nguyên nhân dẫn đến sự sụp đổ này bắt nguồn từ tư duy chơi bóng lạc hậu. Trong khi Real Madrid hay Bayern Munich trình diễn thứ bóng đá rực lửa với tốc độ cao và sự chiếm lĩnh không gian quyết liệt, các đội bóng Ý vẫn loay hoay với những toan tính chiến thuật rườm rà.
Các câu lạc bộ tại giải quốc nội quá sa đà vào việc sao chép "Guardiolismo" một cách máy móc với những đường chuyền ngang an toàn giữa các hậu vệ mà thiếu đi những nhân tố kiệt xuất như Xavi hay Iniesta để tạo nên đột biến.
Cái bẫy của sự thực dụng và nỗi sợ hãi đã khiến Serie A trở nên cũ kỹ. Các câu lạc bộ Ý bước vào các cuộc đối đầu trực tiếp với tâm thế của kẻ yếu, dễ dàng rơi vào hoảng loạn khi đối phương đẩy cao cường độ.
Thất bại của Inter trước Bodo/Glimt hay màn trình diễn bạc nhược của Bologna trước Aston Villa là những minh chứng đau đớn cho sự thua thiệt về trình độ.
Thất bại trong cuộc đua giành thêm suất dự Champions League mùa tới là dấu chấm hết cho những ảo tưởng, phơi bày sự thật rằng bóng đá Ý đang rơi xuống những nấc thang cuối cùng của sự thoái trào. Nếu không dám thay đổi để tấn công và chấp nhận rủi ro, bóng đá Ý sẽ còn tiếp tục nếm trái đắng tại đấu trường châu lục.
