Cấu trúc giải thưởng Super 300 và chiến lược thâu tóm giá trị thương hiệu của cầu lông Thái Lan
Trong bối cảnh các ngôi sao khu vực cạnh tranh gay gắt, việc duy trì sự hiện diện của vận động viên nội địa tại vòng bán kết là yếu tố sống còn để bảo đảm giá trị bản quyền truyền hình và sự hài lòng của các nhà tài trợ tại thị trường Thái Lan.
Tại hệ thống giải Super 300 của BWF, cơ cấu tiền thưởng được thiết kế để khuyến khích các tay vợt đang lên (như Panitchaphon, hạng 36 thế giới).
Nhà vô địch đơn nam nhận 18.750 USD (tương đương khoảng 491 triệu đồng). Con số này chỉ chiếm 7,5% tổng quỹ thưởng, phản ánh mô hình phân phối thu nhập rộng để duy trì hệ sinh thái vận động viên tham gia, thay vì tập trung dồn vốn cho ngôi sao lớn như các giải Super 1000.
Đối với Panitchaphon, việc lọt vào bán kết sau khi vừa giành Á quân tại Indonesia Masters (Super 500) là minh chứng cho hiệu suất khai thác "tài sản vận động viên" liên tục. Việc thi đấu thành công trên sân nhà giúp đơn vị quản lý giảm thiểu chi phí hậu cần và tối đa hóa giá trị thương mại từ người hâm mộ địa phương.
Sự rút lui của hạt giống số 1 Lee Zii Jia (Malaysia) vì chấn thương trong trận tứ kết là một ví dụ điển hình về rủi ro vận hành trong kinh doanh thể thao. Chấn thương của các ngôi sao ngoại quốc làm giảm sức hút truyền thông đối với khán giả quốc tế.
Hệ quả là áp lực thương mại dồn lên vai các tay vợt chủ nhà như Panitchaphon và Supanida Katethong. Nếu các vận động viên Thái Lan bị loại sớm, giá trị của các gói quảng cáo sân vận động và tỷ lệ người xem truyền hình trong các trận chung kết sẽ sụt giảm nghiêm trọng.
Tuy nhiên, việc Thái Lan tổ chức giải đấu Princess Sirivannavari Thailand Masters được đánh giá là hoạt động tạo tiền và giá trị thặng dư lâu dài. Việc duy trì một giải Super 300 ổn định tại Bangkok giúp Thái Lan giữ vững vị thế trong cầu lông của khu vực, thu hút khách du lịch thể thao và các hợp đồng tài trợ từ các nhãn hàng trang thiết bị.
