Chung kết Champions League: Arsenal lấy gì để đối phó cỗ máy PSG?
Sau khi vỡ òa cảm xúc từ chức vô địch Premier League 11 ngày trước, Arsenal bước vào trận đấu cuối cùng của mùa giải với một vị thế hoàn toàn khác biệt. Trận chung kết Champions League với Paris Saint-Germain lúc này giống như một sự kiện có 2 lối rẽ đối với tập thể của HLV Mikel Arteta. Một mặt, chiến thắng trước PSG sẽ đại diện cho ngày vĩ đại nhất trong lịch sử Arsenal. Mặt khác, đây lại là một dịp mang lại cảm giác nhẹ nhàng, vui vẻ một cách kỳ lạ – một trận chung kết mà họ lần đầu tiên có tâm lý của một kẻ chẳng có gì để mất.
Và đây thực sự là điều mới mẻ đối với một đội bóng mà toàn bộ bản sắc trong kỷ nguyên Arteta vốn bị đóng đinh bởi việc "nuôi dưỡng sự lo âu". Trước đây, mỗi bước đi hay cú vấp ngã của "Pháo thủ" đều bị đem ra mổ xẻ như một cuộc trưng cầu về tính hiệu quả của dự án, về cơ bản là về cá tính đầy khắc khổ của Arteta nơi đường biên. Nhưng giờ đây, khi chiếc phanh tay tâm lý đã được giải phóng, người ta đang chờ đợi xem một Arsenal không còn bị dày vò sẽ thể hiện như thế nào trên đỉnh châu Âu.
Ở bên kia chiến tuyến, PSG chắc chắn là đội cửa trên, và có lý do chính đáng cho điều đó. Họ sở hữu lợi thế rõ ràng về nhân sự tấn công, một tập thể luôn tiếp cận những trận cầu lớn với "vũ khí trang bị tận răng", sẵn sàng trừng phạt bất kỳ sai lầm nhỏ nhất nào của đối thủ. Dưới sự nhào nặn của Luis Enrique, PSG vốn từng là tập hợp của những cá nhân vị kỷ giờ đã lớn mạnh thành một khối cấu trúc vô cùng thăng bằng và kiên cố.
Tuy nhiên, cán cân tại trận chung kết giờ đã có những biến số mới, mà điều thay đổi lớn nhất chính là bước nhảy vọt về vị thế của Mikel Arteta. Từng bị hoài nghi là một kẻ chỉ biết tung hô khẩu hiệu sáo rỗng, Arteta lúc này đã bước vào hàng ngũ huấn luyện viên tinh hoa. Chiếc cúp Premier League là khoảnh khắc tối thượng trong 27 năm sự nghiệp bóng đá đầy rẫy những cột mốc "suýt chạm tay vào vinh quang" của chiến lược gia người Tây Ban Nha – từ những ngày tháng lỡ hẹn ở học viện La Masia dưới cái bóng của chính Luis Enrique, cho đến giai đoạn thi đấu mờ nhạt tại chính PSG. Giờ đây, ở thế đối đầu trực diện trên băng ghế chỉ đạo, Arteta đã có đủ tư cách đứng chung mâm với người đàn anh bên phía đại diện nước Pháp.
Hiện tại, có một giả thuyết cho rằng Arsenal sẽ trải qua một sự "giải phóng toàn diện" về mặt lối chơi khi những quả tạ tâm lý bị tháo bỏ. Nhưng liệu việc từ bỏ những kỷ luật phòng ngự nghiêm ngặt đã đưa họ đến vị trí này để chơi canh bạc đôi công với hàng công hùng mạnh bậc nhất châu Âu có phải là ý tưởng hay? Sống bằng chiếc áo khoác chiến thuật nghiêm ngặt, thì cũng hãy chết trong chiếc áo khoác đó. Arsenal không thể nhảy thi với PSG giàu tính bùng nổ, nhưng họ hoàn toàn có thể đánh bại đối thủ trong một ván cờ cân não kéo dài và đầy vất vả.
Thực tế, cả hai đội bóng này đều xuất phát từ triết lý là đạt được sự kiểm soát. Họ chính là hai tập thể chịu ít cú sút nhất trong 5 giải đấu hàng đầu châu Âu. Sự hiệu quả của PSG được xây dựng trên một cấu trúc cho phép các siêu sao lao lên phía trước để tìm kiếm các cuộc đấu tay đôi, thay vì chơi ngẫu hứng.
Nhiều khả năng kết cục của trận đại chiến sẽ được định đoạt bởi cách Arsenal phòng ngự và phản công ở hai biên. Đã có một tiền lệ rất rõ ràng: Tại Parc des Princes mùa trước, hệ thống của Arteta từng bó các hậu vệ biên vào trong một cách táo bạo, tràn ngập khu trung tuyến và bóp nghẹt cấu trúc triển khai bóng của PSG suốt hơn 20 phút đầu trận. Dù Arsenal khi đó thất bại vì không thể tận dụng cơ hội, kế hoạch đó chứng minh họ hoàn toàn có công thức để khắc chế Luis Enrique.
Logic thông thường vẫn gợi ý PSG có quá nhiều hỏa lực để chiến thắng. Nhưng nếu Arsenal có thể giữ sạch lưới và kéo sập sự kiên nhẫn của đối thủ trong 1 giờ thi đấu đầu tiên, trận đấu sẽ bắt đầu nghiêng về phía nhà tân vô địch nước Anh – những người giờ đây đang chơi bóng bằng sự tự tin cao độ và một tâm lý hoàn toàn không còn nỗi sợ hãi.
