Phương án phòng ngự lùi sâu của Arsenal: Khi chiếc lò xo bị nén quá mức trước sức ép Paris
Trong kỷ nguyên mà bóng đá tấn công tổng lực và pressing tầm cao lên ngôi, quyết định kéo thấp toàn bộ hệ thống để chơi phòng ngự lùi sâu luôn là một lựa chọn đầy dũng cảm nhưng cũng chứa đựng vô số rủi ro. Tại thảm cỏ Puskás Aréna trong khuôn khổ Champions League, Arsenal đã biến lý thuyết ấy thành một thực tế sinh động khi đối đầu với gã nhà giàu nước Pháp, Paris Saint-Germain. Ngay sau khi Kai Havertz dội một gáo nước lạnh vào tham vọng của PSG bằng bàn thắng mở tỷ số ở phút thứ 5, huấn luyện viên Mikel Arteta đã lập tức ra lệnh cho các học trò thu mình lại. Arsenal không giấu diếm ý đồ biến phần sân nhà thành một vùng cấm địa bất khả xâm phạm, chấp nhận từ bỏ quyền kiểm soát bóng để đổi lấy sự an toàn tuyệt đối cho khung thành của David Raya.
Lý do cho sự dịch chuyển chiến thuật cực đoan này nằm ở sự tôn trọng – và cả sự e dè – mà Pháo thủ dành cho hàng công đầy tốc độ của PSG. Arteta hiểu rằng, nếu đẩy đội hình lên quá cao để đôi công, những khoảng trống mênh mông phía sau lưng hàng hậu vệ sẽ trở thành mồi ngon cho những chiếc bốt phản công như Ousmane Dembélé hay Khvicha Kvaratskhelia. Vì vậy, Arsenal chọn cách thiết lập một cấu trúc phòng ngự lùi sâu dày đặc với hai tầng cự ly cực kỳ sát sao. Suốt hiệp 1, hệ thống này vận hành hoàn hảo đến mức biến hơn 70% thời lượng kiểm soát bóng của PSG trở thành những con số vô hồn. Những pha đập nhả ở trung lộ của Vitinha hay João Neves liên tục va phải một khối bê tông vững chắc, nơi mà Gabriel và William Saliba sẵn sàng dùng cả thân mình để che chắn cho cầu môn.
Thế nhưng, bi kịch của lối chơi phòng ngự lùi sâu là nó bắt buộc các cầu thủ phải duy trì sự tập trung ở mức 100% trong suốt thời gian dài. Khi hiệp 2 bắt đầu, HLV Luis Enrique của PSG đã tìm ra cách bẻ gãy khối phòng ngự này bằng việc đẩy hai hậu vệ cánh Achraf Hakimi và Nuno Mendes lên như những tiền đạo thực thụ, liên tục nhồi bóng vào nách hàng thủ Arsenal để kéo giãn cự ly chiều ngang. Trái bóng lúc này hầu như chỉ lăn bên phần sân của đại diện nước Anh. Dưới áp lực dồn dập và liên tục ấy, chiếc lò xo phòng ngự của Arsenal bị nén lại quá mức và bắt đầu xuất hiện những sai số do suy giảm thể lực. Phút 61, bước ngoặt xảy ra khi hậu vệ trẻ Cristhian Mosquera phạm lỗi trong vòng cấm, biếu không cho PSG quả phạt đền để Dembélé quân bình tỷ số 1-1.
Trận đấu kéo dài qua 2 hiệp phụ và khép lại trên chấm luân lưu nghiệt ngã, nơi PSG là những người bản lĩnh hơn để giành chiến thắng cuối cùng. Nhìn lại toàn bộ cục diện, việc Arsenal áp dụng chiến thuật phòng ngự lùi sâu trong một trận cầu có tính chất sinh tử không phải là một nước đi sai, nhưng cách họ chịu trận và hoàn toàn cắt đứt sợi dây liên lạc với hàng công sau hiệp một đã vô tình tự sát. Bản ngã của bóng đá là sự cân bằng. Khi một đội bóng tự nguyện lùi quá sâu và từ chối việc phản kháng, họ đã trao cho đối phương quyền năng tối thượng được sai lầm và sửa sai liên tục, để rồi sụp đổ như một định mệnh đã được dự báo từ trước.
