Cơn khát bàn thắng của các tiền đạo tuyển Mỹ ở World Cup được giải toả sau 90 phút
Lịch sử tham dự các vòng chung kết thế giới của đội tuyển xứ cờ hoa luôn tồn tại một nghịch lý lớn. Là một quốc gia sản sinh ra vô số vận động viên đẳng cấp thế giới ở mọi môn thể thao, Mỹ lại luôn chật vật trong việc tìm kiếm một "sát thủ" vòng cấm đúng nghĩa.
Thống kê chỉ ra rằng, trong suốt 8 kỳ World Cup tính từ năm 1990, đội tuyển Mỹ chỉ ghi được vỏn vẹn 28 bàn thắng sau 30 trận đấu. Gần nhất tại Qatar 4 năm trước, họ chỉ có 3 bàn sau 4 trận, và duy nhất một bàn trong số đó đến từ vị trí tiền đạo cắm của Haji Wright. Việc thiếu đi một số 9 đẳng cấp khiến bóng đá Mỹ luôn hụt hơi ở những thời khắc quyết định.
Tuy nhiên, cấu trúc hàng công của huấn luyện viên Mauricio Pochettino tại World Cup 2026 đã mang một diện mạo rất khác. Đội tuyển Mỹ bước vào giải đấu năm nay với một lực lượng tiền đạo trẻ trung, có phong độ cao tại châu Âu. Ricardo Pepi vừa trải qua mùa giải bùng nổ với 19 bàn thắng cho PSV Eindhoven, Haji Wright tiến bộ vượt bậc với 18 pha lập công giúp Coventry thăng hạng Ngoại hạng Anh, và nổi bật nhất chính là Folarin Balogun - người cũng có 19 bàn thắng trong màu áo Monaco.
Quyết định chọn khoác áo đội tuyển Mỹ thay vì Anh hay Nigeria của Balogun 3 năm trước đã mang lại quả ngọt. Trận đấu mở màn gặp Paraguay tại sân vận động SoFi chính là sân khấu để tiền đạo 24 tuổi chứng minh giá trị. Sau khi bị từ chối một bàn thắng ở phút 28 do lỗi việt vị của đồng đội, Balogun không mất quá nhiều thời gian để khẳng định sự nhạy bén của mình. Chỉ 3 phút sau, từ đường căng ngang của Christian Pulisic, anh băng vào dứt điểm một chạm gọn gàng, nâng tỷ số lên 2-0.
Sự thăng hoa của số 9 tuyển Mỹ đạt đỉnh điểm ở phút bù giờ thứ năm của hiệp 1. Nhận đường chuyền từ Tillman, Balogun thực hiện pha bứt tốc mạnh mẽ, loại bỏ hoàn toàn hệ thống phòng ngự của Paraguay trước khi tung cú dứt điểm hiểm hóc găm bóng thẳng vào góc cao khung thành. Cú đúp này giúp tuyển Mỹ khép lại hiệp 1 với lợi thế dẫn trước 3-0, qua đó giải tỏa áp lực đè nặng lên vai các tiền đạo cắm suốt nhiều thế hệ.
Nhìn cách Balogun di chuyển thông minh, tì đè làm tường và lướt qua các hậu vệ đối phương, người hâm mộ hiểu rằng tuyển Mỹ không còn phải chơi bóng trong cảnh thiếu một trung phong đích thực. Dù hiệp 2 diễn ra với những xáo trộn khi "bộ óc" sáng tạo Pulisic phải rời sân sớm do chấn thương, các chân sút của đội chủ nhà vẫn duy trì áp lực để ấn định chiến thắng với tỷ số 4-1.
90 phút tại Los Angeles đã chứng minh lời nhận định của tiền vệ Gio Reyna hoàn toàn chính xác: Tuyển Mỹ hiện tại sở hữu một đội hình có chiều sâu và biến ảo hơn trong các phương án tấn công. Khởi đầu thuận lợi này là bệ phóng vững chắc để thầy trò Pochettino tự tin hướng tới những mục tiêu xa hơn tại kỳ World Cup được chơi trên sân nhà.
