Xé vé pickleball: “Phao cứu sinh” của sân bãi hay nguyên nhân khiến người chơi từ bỏ?
Làn sóng pickleball tại Hà Nội đang đối mặt với một nghịch lý đáng chú ý: số lượng sân bãi tăng nhanh, nhưng mật độ người chơi phong trào lại có dấu hiệu giảm sút. Trước áp lực vận hành và chi phí mặt bằng, nhiều chủ sân đã tìm đến mô hình “xé vé” như một giải pháp lấp đầy khoảng trống doanh thu.
Về bản chất, “xé vé” là hình thức ghép những người chơi lẻ thành nhóm để thi đấu trong một khung giờ cố định. Mô hình này từng được xem là cơ hội để cộng đồng giao lưu, kết nối. Tuy nhiên, thực tế vận hành đang dần bộc lộ nhiều vấn đề.
Chỉ cần lướt qua các hội nhóm pickleball trên mạng xã hội, không khó để bắt gặp hàng loạt bài đăng tuyển người chơi “trình độ trung bình”, “giao lưu vui vẻ” ở mọi khung giờ. Song, theo phản ánh từ người trong cuộc, không ít buổi “xé vé” được tổ chức không phải từ nhu cầu cộng đồng, mà do chính chủ sân chủ động khởi xướng nhằm tối ưu công suất sử dụng.
Mức giá phổ biến dao động từ 80.000–100.000 đồng/người cho khoảng 2 giờ chơi, kèm một chai nước nhỏ. Tuy nhiên, để đảm bảo đủ số lượng, nhiều nơi sẵn sàng bỏ qua yếu tố then chốt: sự đồng đều về trình độ.
Hệ quả là khoảng cách chuyên môn giữa các người chơi trở nên quá lớn. Những lời quảng cáo về “trình trung bình” thường chỉ mang tính thu hút, trong khi thực tế trên sân lại diễn ra theo chiều hướng hoàn toàn trái ngược.
Không dừng lại ở đó, tình trạng “nhồi nhét” người chơi vượt quá số lượng tiêu chuẩn cũng đang diễn ra phổ biến. Thay vì được thi đấu liên tục, nhiều người phải chờ đợi kéo dài, thời gian ngồi ngoài thậm chí chiếm phần lớn buổi chơi. Trải nghiệm vận động, giải trí vì thế bị triệt tiêu, nhường chỗ cho sự mệt mỏi và thất vọng.
Chị N.M chia sẻ: “Ban đầu tôi được thông báo có 16 người chơi trên 2 sân trong 2 tiếng, nhưng khi đến nơi thì có tới 20 người. Thời gian chờ còn nhiều hơn thời gian được vào sân.”
Với nhiều người chơi, mỗi lần tham gia “xé vé” hiện nay chẳng khác nào một canh bạc. Dù bài đăng thường ghi rõ yêu cầu trình độ, nhưng thực tế lại phụ thuộc hoàn toàn vào cách sắp xếp ngẫu nhiên.
Việc ghép người thiếu kiểm soát khiến nhiều trận đấu trở nên lệch trình rõ rệt. Một bên là người chơi đã có kỹ thuật cơ bản, bên còn lại là người mới làm quen, khiến buổi giao lưu biến thành những trận đấu một chiều hoặc đơn giản là “đứng nhặt bóng”.
Một bất cập khác nằm ở cách đánh giá trình độ mang tính cảm tính. Nhiều nơi phân loại người chơi dựa trên số tháng tập luyện – một tiêu chí thiếu chính xác.
Chị N.A cho biết: “Có người chỉ chơi vài buổi nhưng rất tốt, trong khi tôi tập nhiều tháng vẫn chưa tiến bộ nhiều. Khi bị xếp vào trận quá lệch trình, cảm giác rất chán nản.”
Cùng quan điểm, chị K.T nhận định việc đi “xé vé” hiện nay giống như một trò may rủi. Việc thi đấu cùng những người quá vượt trội khiến chị cảm thấy áp lực và mất tự tin.
Rõ ràng, khi giá trị nhận lại không tương xứng với chi phí và thời gian bỏ ra, người chơi sẽ dần mất động lực gắn bó. Nếu không được điều chỉnh, mô hình “xé vé” – vốn được kỳ vọng là giải pháp cứu cánh – có thể trở thành một trong những nguyên nhân chính khiến phong trào pickleball tại Hà Nội hạ nhiệt nhanh hơn dự kiến.
