Khi phụ huynh “mở cửa” với giấc mơ Esports: Bài toán cân bằng đam mê và học tập
Đầu năm 2026, fanpage cộng đồng 500Bros VALORANT nhận được một tin nhắn đặc biệt. Người gửi không phải game thủ trẻ, mà là phụ huynh của một học sinh lớp 12. Nội dung ngắn gọn nhưng đáng suy ngẫm: Người mong muốn tìm một HLV đủ chuyên môn để kiểm tra, đánh giá trình độ và đồng hành cùng con trai trước ngưỡng cửa những kỳ thi quan trọng – tốt nghiệp và đánh giá năng lực.
Trong bối cảnh nhiều gia đình vẫn xem game là mối nguy gây xao nhãng học tập, sự chủ động này phản ánh một chuyển động mới: phụ huynh không còn hoàn toàn quay lưng với Esports, mà bắt đầu tiếp cận bằng thái độ thận trọng nhưng cởi mở.
Esports: Cơ hội thật, nhưng không dành cho số đông
Sự bùng nổ của thể thao điện tử trong một thập kỷ qua đã tạo nên những biểu tượng truyền cảm hứng. Năm 2019, Kyle Giersdorf – nhà vô địch Fortnite World Cup – giành 3 triệu USD khi mới 16 tuổi. Những con số về thu nhập của streamer hàng đầu như Tyler “Ninja” Blevins càng khiến giấc mơ chuyên nghiệp thêm phần hào nhoáng.
Tuy nhiên, mặt sau ánh đèn sân khấu là thực tế khắc nghiệt. Theo các chuyên gia giáo dục Esports tại Mỹ, sự nghiệp tuyển thủ hiếm khi kéo dài quá vài năm. Tỷ lệ người có thể sống ổn định bằng thi đấu hoặc streaming là vô cùng nhỏ. Hàng triệu người tham gia, nhưng chỉ số ít đạt đỉnh cao.
Với học sinh lớp 12 nói trên – và nhiều bạn trẻ khác – câu hỏi không chỉ là “có đủ tài năng hay không”, mà còn là “có đủ nền tảng và kế hoạch dài hạn hay không”.
Ranh giới mong manh giữa đam mê và lệch hướng
Không khó để bắt gặp hình ảnh quen thuộc trong các gia đình: “Khuya rồi, tắt máy đi con”. Khi giấc mơ tuyển thủ trở thành lý do hợp thức hóa cho việc thức trắng đêm, ranh giới giữa theo đuổi đam mê và mất kiểm soát trở nên rất mỏng.
Các chương trình Esports tại nhiều trường đại học quốc tế hiện nay đều đặt nặng yếu tố quản lý thời gian, sức khỏe tâm lý và trách nhiệm học tập. Thông điệp chung khá rõ ràng: Esports không phải đích đến cuối cùng của cuộc đời, mà chỉ là một lựa chọn nghề nghiệp có tính rủi ro cao.
Ủng hộ có điều kiện – cách tiếp cận trưởng thành
Điều đáng ghi nhận trong câu chuyện của phụ huynh nói trên là cách tiếp cận: không cấm đoán cực đoan, cũng không buông lỏng. Họ tìm HLV để đánh giá năng lực thực tế, thay vì chỉ dựa vào cảm tính. Đồng thời, việc hoàn thành chương trình phổ thông vẫn được đặt làm ưu tiên.
Với Esports Việt Nam, đây là một tín hiệu tích cực. Sự “mở cửa” của phụ huynh đồng nghĩa với việc ngành có cơ hội phát triển chuyên nghiệp hơn, bài bản hơn. Nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc học sinh có thể đánh đổi giáo dục nền tảng lấy giấc mơ chưa định hình.
Giấc mơ làm tuyển thủ Esports chuyên nghiệp không sai. Song trước khi bước ra sân khấu quốc tế, mỗi bạn trẻ vẫn cần hoàn thành vai trò quan trọng nhất của mình: trở thành một học sinh có tri thức, kỷ luật và bản lĩnh.
Bởi sau cùng, điều giúp một người đứng vững – dù trong Esports hay bất kỳ lĩnh vực nào – không chỉ là kỹ năng cầm chuột, mà là nền tảng nhân cách và khả năng thích nghi với cuộc đời phía sau ánh hào quang.
