Bài toán kinh tế khi Roland Garros "mở cửa" chào đón pickleball
Trong nhiều năm, các tổ chức quần vợt tại châu Âu luôn nhìn pickleball với sự tò mò xen lẫn thận trọng. Môn thể thao này được xem là thú vị, có tiềm năng phát triển, nhưng chưa thực sự nhận được sự tin tưởng từ hệ thống quần vợt truyền thống. Tuy nhiên, hình ảnh pickleball xuất hiện tại Roland-Garros 2026 cho thấy điều đó đang thay đổi.
Trong suốt thời gian diễn ra giải Pháp mở rộng năm nay, Liên đoàn Quần vợt Pháp (FFT) đã lắp đặt một sân pickleball ngay bên cạnh khu vực sân Philippe-Chatrier và mở cửa cho khán giả trải nghiệm. Người hâm mộ có thể đăng ký các buổi hướng dẫn nhập môn xuyên suốt giải đấu, với thời gian hoạt động kéo dài đến buổi tối ở giai đoạn cuối của Grand Slam.
Thoạt nhìn, đây có thể chỉ là một hoạt động quảng bá mang tính biểu tượng khi pickleball xuất hiện tại một trong những địa điểm quần vợt danh giá nhất thế giới. Nhưng điều đáng chú ý hơn nằm ở cách FFT nói về môn thể thao này.
Pickleball không còn được giới thiệu như một hoạt động thử nghiệm hay trò giải trí bên lề. Thay vào đó, FFT đang dần định vị pickleball là một phần của hệ sinh thái các môn thể thao dùng vợt bên cạnh quần vợt, padel và beach tennis.
Sự thay đổi trong cách tiếp cận này phản ánh một chuyển biến lớn hơn ở cấp độ thể chế. Pickleball không còn phải thuyết phục các tổ chức quần vợt châu Âu chấp nhận sự hiện diện của mình. Thay vào đó, các liên đoàn đang bắt đầu tìm cách đưa môn thể thao này vào chiến lược phát triển cơ sở hạ tầng và gia tăng số lượng người tham gia trong tương lai.
Lập luận “4 sân trong 1” đang thay đổi cuộc chơi
Chi tiết quan trọng nhất tại Roland-Garros có lẽ lại là điều ít hào nhoáng nhất. Một sân tennis tiêu chuẩn có thể bố trí tới bốn sân pickleball.
Đó là thông điệp đang trở thành một trong những lợi thế lớn nhất của pickleball khi làm việc với các liên đoàn thể thao, chính quyền địa phương và các câu lạc bộ tại châu Âu.
Đối với các đơn vị quản lý cơ sở thể thao công cộng, bài toán khá đơn giản: nhiều người chơi hơn trên cùng một diện tích, tỷ lệ khai thác sân cao hơn, chi phí tiếp cận thấp hơn và lịch hoạt động linh hoạt hơn. Với các câu lạc bộ, lợi ích thậm chí còn rõ ràng hơn.
Tại nhiều quốc gia châu Âu, lượng người chơi tennis đã bước vào giai đoạn ổn định hoặc già hóa. Không ít câu lạc bộ đang sở hữu những khung giờ sân trống trong khi vẫn phải tìm kiếm nguồn doanh thu mới và thu hút thế hệ người chơi trẻ hơn.
Pickleball giải quyết đồng thời nhiều vấn đề đó. Môn thể thao này dễ tiếp cận, thời gian làm quen ngắn, chi phí chuyển đổi sân tương đối thấp và có thể phục vụ nhiều người chơi hơn trong cùng một khoảng thời gian.
Chính vì vậy, lập luận “bốn sân pickleball trên một sân tennis” không đơn thuần là câu chuyện về diện tích. Nó đang trở thành một bài toán kinh tế và vận hành.
Châu Âu có thể phát triển khác hoàn toàn nước Mỹ
Con đường phát triển của pickleball tại châu Âu nhiều khả năng sẽ khác đáng kể so với Mỹ.
Tại Mỹ, pickleball phát triển từ cộng đồng trước. Nhu cầu giải trí bùng nổ một cách tự nhiên trước khi các tổ chức và liên đoàn thể thao chính thức nhập cuộc.
Ở châu Âu, quá trình này có thể diễn ra theo chiều ngược lại.
Sự mở rộng của pickleball đang được thúc đẩy bởi các liên đoàn, hệ thống câu lạc bộ, quy hoạch thể thao địa phương và các cơ sở hạ tầng có tổ chức. Điều đó tạo nên một mô hình tăng trưởng khác biệt.
Việc pickleball chính thức được đặt dưới sự quản lý của FFT trong năm 2026 là minh chứng rõ nét. Thay vì để môn thể thao này phát triển độc lập bên cạnh quần vợt, Pháp đang chủ động đưa pickleball vào hệ sinh thái quản lý của mình.
Dĩ nhiên, sự phản đối vẫn tồn tại. Tại nhiều câu lạc bộ ở châu Âu, việc chuyển đổi sân tennis sang pickleball vẫn là chủ đề nhạy cảm, đặc biệt ở những nơi quỹ đất hạn chế và bản sắc quần vợt truyền thống vẫn được xem trọng.
Tuy nhiên, Roland-Garros cho thấy cuộc tranh luận đã thay đổi. Câu hỏi không còn là liệu pickleball có chỗ đứng hay không. Câu hỏi hiện nay là pickleball sẽ chiếm bao nhiêu không gian trong hệ sinh thái thể thao dùng vợt.
Vì sao Roland-Garros là dấu mốc quan trọng?
Một sân pickleball tạm thời tại Roland-Garros không đồng nghĩa với việc châu Âu sẽ ngay lập tức chứng kiến một cơn sốt pickleball, nhưng nó cho thấy hướng đi mà các tổ chức thể thao lớn đang bắt đầu lựa chọn.
FFT hiểu điều mà ngày càng nhiều liên đoàn trên thế giới nhận ra: lợi thế lớn nhất của pickleball trong dài hạn có thể không nằm ở yếu tố truyền thông, đầu tư từ người nổi tiếng hay sự bùng nổ trên mạng xã hội.
Lợi thế đó nằm ở tính hiệu quả. Pickleball phù hợp với bài toán kinh tế thể thao hiện đại: tối ưu hóa mật độ sử dụng sân, giảm rào cản tham gia và tạo ra nhiều cơ hội hoạt động cho các cơ sở thể thao đang chịu áp lực về doanh thu và hiệu suất khai thác. Đó là nền tảng bền vững hơn nhiều so với hiệu ứng nhất thời của một xu hướng.
Sự xuất hiện của pickleball tại Roland-Garros vì thế không chỉ mang ý nghĩa biểu tượng. Nó cho thấy một trong những liên đoàn quần vợt có ảnh hưởng nhất châu Âu đã chính thức xem pickleball là một phần trong chiến lược phát triển tương lai của mình.
Châu Âu có thể sẽ không phát triển pickleball theo cách nước Mỹ đã làm. Nhưng những gì diễn ra tại Roland-Garros cho thấy các tổ chức thể thao của lục địa già đã bắt đầu chủ động tạo không gian cho môn thể thao này trong hệ sinh thái của họ.
