100 dặm hay 160km là một trong những cự ly chạy siêu địa hình siêu khó sắp được đưa vào thi đấu lần đầu ở Việt Nam năm 2021. Làm thế nào để vượt qua cự ly siêu khó này? Đó là câu hỏi của rất nhiều chân chạy Việt đang háo hức chờ ngày ghi danh vào bảng vàng những người hoàn thành cự ly khủng này tại giải Vietnam Mountain Marathon 2021 sắp tới.
Webthethao xin chia sẻ với các bạn bài viết của một cô gái đã hoàn thành cự ly 100 dặm này tại một cuộc thi ở Mỹ, để có hình dung về đường chạy siêu dài này.
Diệu Trần (sinh năm 1992) quê Bảo Lộc, Lâm Đồng và hiện là sinh viên năm 4 ngành kỹ sư máy (mechanical engineering) tại Utah (Mỹ). Diệu bắt đầu tham gia chạy bộ từ cuối hè năm 2016 khi vẫn còn ở Việt Nam và tham gia cùng CLB SRC. Diệu lần đầu chạy 42km địa hình tại chính giải VMM năm 2016, khi trước đó vừa hoàn thành một giải marathon đường bằng ở Đà Nẵng tháng 8 năm đó.
Khi sang Mỹ du học, Haylie Dieu Tran (tên tại Mỹ của Diệu Trần) bắt đầu tập luyện chạy địa hình đường dài. Tháng 9/2019, cô gái này tham dự giải Mogollon Monster 100 Miler và đã hoàn thành cự ly 100 dặm (160km).
Dưới đây là bài chia sẻ của Diệu Trần về hành trình lần đầu chinh phục cự ly 160km siêu khó của mình.
+++++
KỲ 2: HOÀN THÀNH CUỘC ĐUA ĐỂ ĐỜI
Hell’s gate đúng như một con quái vật sừng sững đó đang sẵn sàng nuốt trọn mình vào với con dốc dài thẳng đứng và vô tận. Bắt đầu với hơn 7km leo lên qua toàn những rặng cỏ cao lên tới ngực, mình biết ơn vô cùng cho John lúc này vì đường rất dễ lạc khi markers cuốn vào cỏ và khó nhận diện. Những rặng cỏ cuốn vào chân mình như sẵn sàng để nuốt mình, mình tự nhủ nếu muốn thoát khỏi chỗ này thì chỉ còn cách đi nhanh hơn thôi. Mình thở đều ra tiếng và len lỏi đi theo ánh đèn của John.
Thế là qua được đoạn cỏ dày, đường chạy lúc này rõ ràng hơn, cả bầu trời lúc này tràn ngập ánh sao, màn đêm trở nên tĩnh mịch và bình an đến lạ. Mình ngó lên phía trước và có thể thấy rõ được những đoạn dốc leo xếp nhau nhờ ánh đèn đầu của runner, cảm giác khiến leo lên tới đỉnh núi thật xa khi thấy như thế.
Lúc này mình và John bắt đầu nói chuyện nhiều hơn, tụi mình kể về gia đình tụi mình rồi luyên thuyên tới tại sao lại nghiện chạy dài, rồi tới câu chuyện về những chú chó tụi mình từng nuôi. Đoạn dốc càng lúc càng gắt, mình đi qua một số runners và bắt đầu vào đoạn một bên vực sâu, một bên vách núi, mỗi viên đá rớt xuống xào xạc mà thăm thẳm. Mình tập trung nhiều hơn mỗi bước để không trượt chân xuống vách núi, lúc này đầu mình cũng bắt đầu khó chịu lạ, rồi mình cảm giác muốn ói. Mình ráng kìm vì sợ cảm giác ói sẽ rất lả người, nhưng rồi cũng không kìm được nữa. Mình kêu John dừng lại rồi ói. Mình thở thật sâu rồi tự trấn an, không sao, mọi thứ sẽ ổn rồi đi tiếp.
Lúc này mình rất đói vì đã ói rất nhiều nhưng vẫn còn khó chịu và cảm giác không muốn ăn gì nhưng ép bản thân ăn một ly mì ramen nóng và trái cây rồi tiếp tục đi. Allyssa mà mình gặp trạm trước cũng rảo bước rời theo với chồng chị ấy.
Rời khỏi trạm đây là những đoạn có cây cao nên khiến mọi thứ trở nên tối lặng hơn, đường cũng dễ chịu hơn vì không quá nhiều đá và thoai thoải xuống dốc. Lao vào màn đêm, mình bắt đầu chạy để lấy lại thời gian leo quá nhiều đoạn rồi. Đoạn này mình cũng bắt đầu gặp nhiều người hơn, tụi mình hỏi nói chuyện với nhau rồi tiếp tục đi tiếp.
Mình bắt đầu cảm thấy tốt hơn, đầu vẫn lâng lâng nhưng không lả người nữa, trời lúc này vẫn chưa lạnh và không có nắng nên mình tranh thủ chạy được càng nhiều càng tốt. Leo thêm một đỉnh nữa là tới trạm Pinchot cabin. Mình cùng ghé trạm này khá nhanh lấy đồ cần thiết rồi đi liền. Mình để ý thấy John đã thấm mệt và có vẻ buồn ngủ, đã cả ngày giúp tại trạm trước rồi mà.
Từ đoạn này đổ đi thì tụi mình chạy băng qua cánh đồng cỏ và chen lẫn những cây Aspen, mình bắt đầu chóng mặt và ói liên tục lại, ói xong mình tiếp tục uống Tailwind vào để có năng lượng, bây giờ mình cảm thấy không thể ăn được gì nữa vì sẽ ói. Tụi mình chạy được đoạn thì mình dừng lại tựa cây cho bớt chóng mặt, mình bước đi liêu xiêu cho dù làm mọi thứ mà không hết chóng mặt. Hình như như ai đó đang nằm bên đường, giật mình mình gọi John và hỏi xem coi họ ổn không, hoá ra là Tyler, anh ấy nói muốn nằm chợp mắt 5 phút.
Mình vừa đi vừa lẩm bẩm với John hy vọng anh ấy không ngủ quên. Suốt nguyên đoạn này mình không thấy đỡ hơn, mình đã tập chạy xuyên đêm rất nhiều nên việc buồn ngủ chưa phải là vấn đề với mình, lúc này mình chỉ chóng mặt và lả đi do ói, chắc nghĩ là từ chấn thương đầu chưa khỏi.
Mình khuỵu chân xuống, cảm giác cả cơ thể như không còn sức lực, đầu mình lâng lâng và đau một cách khó chịu. Chuyện gì đang xảy ra vậy? Một chút sợ hãi thoáng qua, mình vừa ôm đầu vừa cầu nguyện rồi tự nhủ “dừng lại không phải là lựa chọn", gồng người đứng dậy rồi ráng bước đi, mỗi bước chân đi đều khó khăn, hai chân mình cứng lại, mỗi viên đá, mọi thứ ngang qua mình đều biến thành những thứ mình không muốn thấy, mình tiếp tục đi thì thấy chị Hai đang bay trên đầu mình với cán chổi. Mình lắc đầu thật mạnh và bước tiếp đi, trời đang chuyển lạnh một cách nhanh chóng, đã gần 3 giờ sáng rồi, mình mặc áo khoác và bao tay vào nhưng tốc độ di chuyển quá chậm khiến cơ thể mình không giữ nhiệt tốt.
Mình cảm giác từng đợt lạnh run sởn qua gai óc. Lúc đó có thể thấy mình đang xuống tinh thần, John quay lại ôm mình rồi nói mình cố lên. Mình nói John mình muốn nằm xuống 5 phút cho bình tĩnh lại. Cuộn mình trong cơn đau, mình nhắm mắt lại và thở từng đợt thật sâu, cả màn đêm ôm choàng vào mình, chuông reo hết 5 phút mình đứng dậy và nói John tụi mình sẽ làm được rồi bước đi tiếp, bình minh đang tới rồi. Nếu ai đã từng chạy xuyên ngày đêm chắc hiểu được cảm giác của bình minh sau một đêm nó ý nghĩa như thế nào. Cho dù đêm đó mọi thứ có trở nên đen tối ra sao, suy sụp ra sao thì bình minh luôn mang lại cả sức sống mới, một bắt đầu mới.
Vậy là đã hơn 24 giờ đồng hồ trôi qua, bình minh thứ hai đang ở đây, mình dừng lại, nhắm mắt ngửa mặt lên đón tia nắng ấm nhẹ hắt. Tất cả mọi thứ xung quanh đều trở nên tĩnh lặng lúc này, chỉ còn tiếng gió nhẹ xuyên qua hàng cây, tiếng xì xào của bầy hươu từ xa và tiếng thở sâu của mình. Mình cảm thấy đang lơ lửng, cảm giác trống không, cả cơ thể không còn đau đớn như vài tiếng trước nữa. Bỗng nhiên hai hàng nước mắt tràn qua bờ mi, mình vẫn chưa nghĩ mình có thể tiếp tục bước đi sau một đêm lạnh thấu xương, mỗi bước đi đều trong đau đớn và ảo giác liên tục xuất hiện. Mình không nhớ nổi đã phải tự bảo bản thân phải kiên cường lên, không được từ bỏ bao nhiêu lần.
Bình minh luôn thế, xoa dịu mọi nỗi đau, mang tới ánh sáng sau một đêm tối tăm và đem niềm hy vọng vượt qua vực sâu. Tới trạm Houston Bros mình ngồi xuống im lặng trong góc trong khi chờ John lấy nước, tình nguyện viên có lẽ đã chứng kiến nhiều người giống mình qua trạm nên hiểu rõ, mỗi điều họ làm để hỗ trợ mình từ lấy đồ dùm tới động viên đều sâu sắc và ý nghĩa với mình biết chừng nào, cám ơn mọi người.
Sau trạm này thì tụi mình chạy ra đường đất và đổ trở về lại trạm Washington Park, nơi mà John đón mình lúc tối qua. Mình kết hợp vừa chạy vừa đi bộ nhanh đoạn này cho tới trạm. Mình đã không ăn được gì hơn 12 tiếng vừa rồi, cảm giác rất đói nhưng không ăn được gì. Mình lôi chai sữa mang theo ra uống để lấy sức để leo đoạn tiếp theo. Trời mới sáng nhưng đã bắt đầu nóng lên rất nhiều, sự chênh lệch lớn của nhiệt độ khiến ai cũng khó chịu trong người mặc dù ai cũng lường trước được điều đó và nó là một phần góp nên kỉ niệm cho chuyến đi.
Mình đứng dậy cám ơn rồi rời khỏi trạm, tiếng vỗ tay, tiếng động viên của mọi người làm tan biến đi cả khoảng trời tĩnh mịch trong mình lúc đó. Lúc này John cũng dừng lại, mình ôm anh thật chặt cám ơn cho đêm qua đã đi cùng mình. Ôi cái môn thể thao đáng yêu này, từ một người xa lạ với nhau rồi thành bạn hữu thân tình chỉ sau một đêm chạy cùng.
Sắp tới là đoạn quay đầu trở về lại Geronimo, mình cũng leo và đổ dốc đoạn này lúc trời nắng ngày hôm qua. Đây là đoạn được 130km rồi, vẫn là cảnh tượng quen thuộc của runner người leo, người khuỵu chân xuống đất ói, người chửi thề. Mình cũng không biết làm gì ngoài cổ động mọi người cố lên rồi im lặng bước tiếp, 6km leo thẳng đứng lúc này giữa cơn nắng ngày thứ hai cảm giác thật dài, mình bắt đầu lôi gậy ra dùng để có cái tựa vào chứ mình cũng chưa quen dùng gậy.
Lên tới đỉnh mình dừng lại nhìn cả thung lũng đá một lần nữa vì đây là lần cuối mình thấy nó cho chuyến đi này và chỉ biết wow, đẹp quá, hùng vĩ quá nhưng cũng tàn nhẫn quá. Cái tàn nhẫn mà khiến bao người mê nghiện để tới đây, lang thang hơn một ngày giữa cái khắc nghiệt của Arizona chỉ để được chiêm nghiệm cái tàn nhẫn ấy.
Đổ mình theo con dốc, nói là chạy nhưng thực ra mình cà khiễng đổ xuống dốc, lúc này mới thấy là gậy hiệu quả, nó giúp mình đổ dốc đỡ mỏi hơn. Mình giật thoắt mình quay lại, Tyler, cuối cùng lại gặp nhau, mình tưởng chắc không bao giờ gặp lại, anh kể anh ngủ quên gần hai tiếng nên tính bỏ cuộc. Cả hai đứa mình vui quá khi gặp lại, mình kể về tối qua của mình nó khó như thế nào rồi tụi mình nói về con dốc cuối cùng sắp tới, con dốc khắc nghiệt nhất của giải.
Tới trạm tụi mình lấy đồ nhanh rồi đi liền, mình lôi viên thuốc đau đầu của mình ra uống với hy vọng sẽ ổn trọng đoạn leo này. Con dốc dài miên man như không có hồi dừng, mình cảm thấy mình đang làm chậm Tyler lại nên mình nói anh đi trước, anh không chịu đi có lẽ vì thấy mình không ổn. Mình nói anh đi chung sẽ làm mình không thoải mái hơn để anh đi trước, lúc đó Tyler mới chịu rời đi. Mắt mình bắt đầu hoa đi, đầu mình quay cuồng như vừa bước ra khỏi lồng xoay tuyển chọn phi công. Mình nằm bệt xuống ôm đầu với hy vọng thuốc sẽ thấm rồi lịm đi.
Choàng mình tỉnh dậy, mình đang ở đâu đây, đã ngủ bao lâu, mình hoang mang kèm theo nỗi sợ hãi là đã ngủ quá lâu qua cut off, ngó vào điện thoại, điện thoại mình cũng chết. Như chưa hề có cơn đau nào xảy ra, mình rảo bước chạy lên con dốc, không thấy markers, chắc mình lạc đường rồi, mình chạy quay lại với hy vọng sẽ gặp ai đó hoặc tìm thấy markers.
Hơn 1km vẫn chưa thấy gì. Mình đảo tới đảo lui vài lần rồi như òa lên khi thấy một anh runner đi tới, mình lao lại hỏi anh thì biết đây là đường đúng rồi. Mình leo thoăn thoắt lên con dốc thẳng đứng ấy khiến chính mình cũng ngạc nhiên. Ý chí con người chúng ta mạnh như thế, nó có thể kiểm soát mọi thứ từ cơ thể mình. Lúc này trong đầu mình chỉ duy nhất ý nghĩ là phải đi thật nhanh lên để tới trạm với hy vọng không quá giờ.
Tiếng kẻng vang cả khu rừng khi tình nguyện viên thấy mình, ôi vui quá, mình chạy lại và hỏi xem mình quá cut off không vì đã nằm thiếp đi không biết bao lâu. Vỡ òa ra khi biết mình còn nhiều thời gian và chỉ còn 11km nữa thôi là tới đích rồi, từ đây về đích chỉ là đổ dốc xuống.
Lao hết con dốc là đổ ra đường nhựa thêm 3km nữa rồi tới đích. Mình lao qua vạch đích, bất ngờ hơn khi John đứng đó và gửi mình một cái ôm thật chặt.
Lúc này mình chỉ thốt lên được một câu với giám đốc đường đua Noah: “Wow, what an adventure!!!” và một nụ cười lớn từ sâu thẳm tâm hồn mình.
Nếu là một người mê chạy địa hình và sắp sửa tham dự một giải chạy địa hình có cự ly từ 42km trở, bạn cần lưu ý phải và nên có những món đồ sau.
Một cô gái quê gốc Lâm Đồng hiện đang là du học sinh tại Mỹ đã chia sẻ về hành trình chinh phục cự ly 100 dặm (160km) siêu khó tại một giải chạy địa hình…
Kilian Jornet, ngôi sao chạy địa hình người Tây Ban Nha, không thể hoàn thành thử thách chạy liên tục 24 giờ trên sân vận động để xác lập kỷ lục thế giới…
Lê Tấn Hi, nhà vô địch cự ly 42km nam Dalat Ultra Trail 2018, người được mệnh danh là “Nhà vô địch giày thủng” chia sẻ những bí quyết để chạy địa hình tốt nhất.
Bình luận
Một thế hệ từng chứng kiến sắc áo Thiên thanh thống trị thế giới, giờ đây phải đối mặt với thực tại nghiệt ngã: ba kỳ World Cup liên tiếp vắng bóng Azzurri.
Austin Reaves từ chối gia hạn tự động 14,9 triệu USD, mở đường cho Los Angeles Lakers đưa ra bản hợp đồng siêu khủng lên tới 240 triệu USD trong mùa hè này.
Chủ công Tú Linh hiện vẫn chưa đạt trạng thái thể lực tốt nhất sau chấn thương nghiêm trọng gặp phải trong mùa giải trước.
Vượt qua những bi kịch tàn khốc của chiến tranh, Aymen Hussein đã ghi bàn thắng lịch sử giúp Iraq giành tấm vé cuối cùng tham dự World Cup 2026 sau 40 năm chờ đợi.
Danh sách 48 đội bóng chia thành 12 bảng đấu tại World Cup 2026 đã được xác định. Dưới đây là lịch thi đấu chi tiết các trận theo giờ Việt Nam.
LeBron James vượt qua Kareem Abdul-Jabbar để trở thành cầu thủ thắng nhiều trận nhất lịch sử NBA trong ngày Lakers chính thức đoạt vé dự Playoffs.
Geleximco Hưng Yên đã có buổi gặp gỡ đầy ấm áp và cảm xúc khi chào đón sự trở lại của ngoại binh Edina Begic tại khách sạn Hà Anh vào trưa ngày 1/4.
Lionel Messi vừa có màn trình diễn chói sáng trong chiến thắng 5-0 của Argentina trước Zambia, qua đó tiếp tục cuộc đua với Cristiano Ronaldo.
Thất bại tại vòng loại World Cup 2026 là vết gờn lịch sử. Tuyển Ý cần cuộc đại cải tổ ngay lập tức để chấm dứt kỷ nguyên đen tối và tìm lại vị thế vốn có.
Sự trở lại của chuyền hai Lê Thị Dung đang mang đến nhiều kỳ vọng cho XMLS Thanh Hóa trước thềm mùa giải VĐQG 2026.
Ngoại binh của Hà Nội Tasco Auto – Ivana Vanjak – đã bày tỏ sự hào hứng khi lần đầu tiên đặt chân tới Việt Nam để tham dự giải bóng chuyền VĐQG 2026 – Cúp Phân bón Cà Mau.
Nhằm hoàn thiện đội hình trước thềm vòng 1 giải bóng chuyền VĐQG 2026 – Cúp Phân bón Cà Mau, Hà Nội Tasco Auto đã mượn hai trẻ Đinh Thị Vân.
Sau vụ bắt giữ gây chấn động tại Florida, huyền thoại golf Tiger Woods đã chính thức công bố quyết định tạm dừng mọi hoạt động chuyên môn để tập trung điều trị phục hồi.
Việc không thể thi đấu cùng Connor Garnett khiến Lực Pham – hạt giống gốc Việt duy nhất – buộc phải nói lời chia tay sớm tại PPA Tour Asia 1000 - MB Hanoi Cup 2026.
Sau những vòng đấu thăm dò, giải Ứng cử viên Nữ (FIDE Women's Candidates) 2026 đã thực sự bùng nổ tại vòng 3 với những màn lội ngược dòng không tưởng.
Thông tin chấn động về nguyên nhân thực sự đằng sau vụ tai nạn của huyền thoại Tiger Woods vừa được công bố, hé lộ sự kết hợp nguy hiểm giữa xao nhãng công nghệ và tác dụng phụ của thuốc giảm đau.
Vòng 3 Giải Ứng cử viên (FIDE Candidates) 2026 đã chứng kiến một kịch bản điên rồ: Fabiano Caruana chính thức trở lại "Câu lạc bộ 2800" sau chiến thắng hủy diệt 19 nước đi, trong khi tài năng trẻ Sindarov gây địa chấn bằng một quyết định thí quân táo bạo.
Ziraat Bankkart đã chính thức giành vé vào bán kết (Final Four) CEV Champions League 2026 sau khi đánh bại Asseco Resovia Rzeszów với tỷ số 3-0 ở trận tứ kết lượt về.
UNI Opole đã tạo nên cột mốc lịch sử khi lần đầu tiên giành quyền vào bán kết Tauron Liga, sau chiến thắng nghẹt thở 3-2 trước ITA Tools Stal Mielec, qua đó khép lại loạt tứ kết với tỷ số 2-1.
Tokyo Great Bears đã chính thức lỡ hẹn với vòng play-off SV.League sau khi để thua cả hai trận trên sân nhà trước Nippon Steel Sakai Blazers. Không những vậy, đội bóng thủ đô còn tụt từ vị trí thứ 5 xuống thứ 6 với thành tích 19 thắng – 19 thua và 59 điểm.
Cập nhật danh sách các thương vụ chuyển nhượng bóng chuyền nội binh và ngoại binh Việt Nam trong năm 2026.
Sau chuỗi ngày chỉ giành HCB và HCĐ, Trần Hưng Nguyên đã tìm lại cảm giác chiến thắng với tấm HCV 100m bướm giải bơi VĐQG bể 25m năm 2026.
VakıfBank đã có khởi đầu hoàn hảo tại bán kết Vodafone Sultanlar Ligi khi đánh bại Eczacıbaşı Dynavit với tỷ số 3-0 ngay trên sân khách, qua đó vươn lên dẫn trước 1-0 trong loạt trận bán kết.
Cú nước rút bùng nổ ở 100m cuối giúp Quang Thuấn vượt xa đối thủ Trần Hưng Nguyên và thiết lập kỷ lục quốc gia mới tại giải bơi VĐQG bể 25m năm 2026.
Dynamo Moscow đã có màn khởi đầu thuận lợi tại bán kết Russian Super League khi đánh bại Zenit Saint Petersburg với tỷ số 3-2 trong trận đấu kéo dài đầy kịch tính.
Một trong những bất ngờ lớn nhất của vòng đấu cuối tuần tại SV.League đã gọi tên Astemo Rivale Ibaraki khi họ đánh bại nhà đương kim vô địch Osaka Marvelous trong trận tái đấu vào Chủ nhật.
Osasco São Cristóvão Saúde đã có màn khởi đầu ấn tượng tại vòng play-off Brazilian Superliga khi đánh bại Fluminense với tỷ số 3-0 (25-22, 25-14, 25-17), qua đó chỉ còn cách tấm vé vào bán kết đúng một chiến thắng.
Đội tuyển Brazil đã có màn chạy đà đầy hưng phấn cho World Cup 2026 khi đánh bại Croatia 3-1 trong trận giao hữu tại Orlando. Điểm nhấn lớn nhất chính là màn ra mắt ấn tượng và bàn thắng quan trọng của tân binh Igor Thiago.
Cập nhật lịch thi đấu giải bóng chuyền VĐQG các CLB 2026 cúp Phân bón Cà Mau, diễn ra 2 giai đoạn tại Đông Anh Hà Nội và Vĩnh Long.
Fenerbahçe Medicana đã chính thức xác nhận việc chấm dứt hợp đồng với Earvin Ngapeth theo thỏa thuận đôi bên, khép lại quãng thời gian ngắn ngủi của ngôi sao người Pháp tại Istanbul.
Đội tuyển Argentina đã có màn tổng duyệt rất ấn tượng tại thánh đường La Bombonera khi giành chiến thắng cách biệt trước Zambia.
Thất bại trước Bosnia khiến Italia lần thứ ba liên tiếp vắng mặt tại World Cup, phơi bày thực trạng của một nền bóng đá cựu vương nay đã tụt xuống hạng hai.
Chiến thắng 3-1 trước Malaysia giúp thầy trò HLV Kim Sang-sik tái xuất Top 100 thế giới đầy ấn tượng.
Gemini đã nói Truyền thông Italia dùng những từ ngữ nặng nề nhất như "ngày tận thế" hay "thảm họa" để mô tả cú sốc vắng mặt tại World Cup lần thứ ba liên tiếp của Azzurri.
Cuộc cạnh tranh giành vé vào vòng play-off SV.League nam tiếp tục trở nên gay cấn sau loạt trận cuối tuần, khi nhiều đội bóng đồng loạt tăng tốc ở giai đoạn then chốt của mùa giải.
Loạt chiến thắng ấn tượng ở lượt trận cuối giúp bóng đá Đông Nam Á khẳng định bước tiến vượt bậc.
Thất bại trước Bosnia ở chung kết play-off World Cup 2026 đã đẩy đội tuyển Italia vào một chương đen tối chưa từng có tiền lệ.
Chuỗi phong độ hủy diệt của thầy trò HLV Kim Sang Sik đang thắp sáng niềm tin và khát vọng vươn tầm châu lục.
Diện mạo vòng chung kết World Cup 2026 đã lộ diện đầy đủ sau loạt trận play-off châu Âu đầy kịch tính vào thứ Ba vừa qua.
Từ bỏ tư duy "thể thao là phong trào" hay "săn tìm huy chương", Kinh tế thể thao Việt Nam đang dần chuyển đổi sang "thị trường tiêu dùng" nhằm tạo ra dòng tiền thực thụ.