Vé đắt, khán giả "chết lặng": Mặt trái của việc thương mại hóa NBA All-Star 2026
Nếu bạn cảm thấy chuỗi sự kiện NBA All-Star cuối tuần qua thật tẻ nhạt, thì bạn không đơn độc đâu.
Chiều thứ Bảy bên trong nhà thi đấu Intuit Dome mang lại cảm giác của một buổi thuyết trình lê thê hơn là một lễ hội thể thao. Dù bạn có mặt ở đó, nhưng sự thiếu hụt năng lượng khiến tâm trí dễ dàng trôi về các kế hoạch ăn chơi buổi tối, nhất là khi sự kiện bắt đầu lúc 2 giờ chiều giờ địa phương - một khung giờ khá "oái oăm".
Những khoảnh khắc hay nhất của All-Star Weekend thường không nằm ở các cuộc thi chính thức, mà ở các bữa tiệc xa hoa hoặc các buổi ra mắt giày (sneaker) phiên bản giới hạn khiến các tín đồ phải xếp hàng dài để "cúng tiền".
Năm nay, trận đấu giữa hai trường đại học (HBCU) Hampton và North Carolina A&T mới là nơi chứa đựng cảm xúc thật sự. Ngược lại, sự kiện All-Star thứ Bảy có không khí như một cuộc gọi Zoom lúc 7 giờ sáng. Bất chấp thông báo "cháy vé" từ ban tổ chức, vẫn có rất nhiều ghế trống. Ngay cả màn trình diễn của rapper Ludacris cũng không thể xua tan sự ảm đạm.
Đây là hệ quả tất yếu khi thể thao bị thương mại hóa quá mức. Đối với NBA, đây là "cỗ máy in tiền", nên việc ưu tiên chỗ ngồi đẹp cho các nhà tài trợ và người nổi tiếng là điều dễ hiểu về mặt kinh tế.
Sự thiếu hụt trải nghiệm trực tiếp sẽ được bù đắp bằng các nội dung số trên YouTube hay Instagram để kiếm tiền quảng cáo. NBA không sai khi làm kinh tế, nhưng rõ ràng sự kiện này không còn dành cho người hâm mộ bình dân nữa - nó là một tủ kính trưng bày của doanh nghiệp.
Thêm vào đó, giá vé quá đắt đỏ đã loại bỏ phần lớn khán giả nhiệt thành. Giá vé lẻ thấp nhất cũng khởi điểm từ 200 USD. Một gia đình 4 người sẽ phải chi khoảng 800 USD (gần 20 triệu VNĐ) chỉ để ngồi ở những hàng ghế "trên nóc nhà".
Thật thất vọng khi một ngày hội tôn vinh các ngôi sao lại diễn ra trước những khán đài "nhìn nhiều hơn nghe". Không phải All-Star không có fan, mà là fan không được vào sân.
Các nhà thi đấu phải dành quá nhiều ghế cho truyền thông và đối tác. Những ghế giá rẻ - nơi thường tập trung các cổ động viên ồn ào và cuồng nhiệt nhất - lại bị chiếm chỗ bởi những người đang... đi làm. Đó là một sự đánh đổi có lợi cho NBA về mặt truyền thông, nhưng lại giết chết không khí. Truyền thông thì không được phép hò reo.
Nhiều người đổ lỗi cho địa điểm. Nam California có quá nhiều thứ để chơi, hoặc năm ngoái ở San Francisco trùng Tết Nguyên đán. Nhưng vấn đề cốt lõi không phải ở địa điểm, mà là ở việc "ai đang ngồi trong nhà thi đấu".
Các cầu thủ thường bị chỉ trích vì thi đấu hời hợt, nhưng chính họ cũng cần năng lượng từ khán đài. Đó là lý do các thí sinh thi úp rổ liên tục vẫy tay xin sự cổ vũ. Những khoảnh khắc hiếm hoi đám đông thức tỉnh là khi Damian Lillard vô địch ném 3 điểm hay rapper E-40 khuấy động sân khấu. Nhưng đáng lẽ, sự sôi động đó phải là tiêu chuẩn, chứ không phải là ngoại lệ.
Giải thích thuật ngữ chuyên môn (Glossary)
-
HBCU (Historically Black Colleges and Universities): Các trường đại học lịch sử dành cho người da màu tại Mỹ. Các trận đấu bóng rổ của khối trường này thường mang đậm bản sắc văn hóa, sôi động và cuồng nhiệt, trái ngược hoàn toàn với sự "công nghiệp" và tẻ nhạt của sự kiện NBA All-Star thương mại hóa.
-
Corporate Seats (Ghế doanh nghiệp): Những hàng ghế đẹp nhất, đắt nhất trong nhà thi đấu thường được các tập đoàn mua trọn gói để tặng đối tác hoặc nhân viên cấp cao. Những người ngồi ở đây thường ít hò reo, cổ vũ, tạo nên bầu không khí trầm lắng (mà bài viết ví như cuộc họp Zoom).
